Chương 5: Tiệc Máu Dưới Trăng

Jayver cúi người xuống, rồi một cách thận trọng, cậu chậm rãi quét ánh nhìn khắp phần chân giường. Mắt cậu bỗng mở to trong ngỡ ngàng khi thứ gì đó lọt vào nhãn giới:

- Đây là....

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng chợt bật tung ra, va đập vào bức tường với một âm thanh ồn ã và chát chúa, như thể có một cơn bão hung hăng vừa xông vào. Jayver giật thót, sự tập trung của cậu vào chiếc giường bị bẻ gãy. Nhanh như cắt cậu quay lưng lại, sẵn sàng đối diện với bất cứ kẻ nào đang đứng ngay ngưỡng cửa.

Và phải thú thật, cậu đã hơi ngạc nhiên trước hình ảnh mình vừa thấy.

Jayver đã thầm mường tượng ra kẻ đang đứng ngay đó phải là một tên đàn ông bặm trợn lực lưỡng, vũ khí giắt đầy mình, sẵn sàng nhảy bổ vào bất cứ kẻ nào mình vừa gặp để xé vụn hắn ra. Nhưng không, đứng trước mặt cậu là một người hoàn toàn trái ngược với hình dung, không hề cơ bắp cuồn cuộn, cũng không sở hữu khuôn mặt cộc cằn dữ dằn.

Đó là một cô gái diện bộ váy người hầu đen trắng dài gần đến mắt cá chân, với mái tóc đỏ rực màu lửa tết hai bên và một cặp kính ngụ trên đôi mắt.

Trong chốc lát, Jayver đã tưởng rằng cô gái này chỉ đơn giản vào phòng nhầm lúc, và tiếng động lớn khi nãy hoàn toàn chỉ là do vô tình.

Và có lẽ cậu đã giữ mãi cái suy nghĩ đó, nếu cô ta không bất giác mỉm cười đầy độc địa và hét lên một câu thấm đẫm ác ý:

- Ngươi đây rồi, con chuột nhắt!

Rồi không đợi cậu kịp phản ứng, cô ta đã vội vã giắt cặp kính vào cổ áo mình, mở to đôi mắt đầy ham muốn tàn sát trong sẵn sàng và lôi ra hai khẩu súng ngắn từ tạp dề, chĩa thẳng vào Jayver

- NGƯƠI TỚI SỐ RỒI!

Và với câu nói đó, sự hỗn loạn bùng nổ. Một loạt đạn xé toạc không khí, nhằm vào Jayver mà hùng hổ lao vào, như những con mãnh thú khát máu trước con mồi của mình....

****

Trong bếp, anh chàng đeo kính dừng việc cắm hoa bởi có lẽ nó đã được sắp xếp hoàn chỉnh. Một cách điềm đạm, anh mang bình hoa tới phòng ăn, trải khăn lên mặt bàn ăn, ngắm cho phẳng phiu rồi anh nâng chiếc bình đặt ngay chính giữa.

- Như vậy là ổn rồi.

Nhìn lại mới thấy, nhà ăn bóng loáng, trong bếp cũng vậy, mọi vật dụng đều sáng như mới.

Anh chàng mỉm cười, tắt đèn, đi ra ngoài và đóng cửa lại.

Anh ta đi tới phía sân sau, nơi mà một đám bảo vệ nghĩ rằng có kẻ đột nhập, bọn họ cũng đang đi trở về chỗ của mình thì gặp anh.

Dừng bước lại, một tên trong số đó nghiêm chỉnh nói với anh:

- Anh Dray, bọn em được thông báo có kẻ đột nhập nhưng không tìm được kẻ khả nghi.

- Không thấy một ai sao? Từng này người mà---

Anh ta chợt giật mình như ngộ ra điều gì đó bất thường:

- Có những ai canh cổng trước?

- Dạ, chỉ có Jack và Rem!

Nhanh trí, anh lại hỏi tiếp:

- Vậy ai là người đã thông báo cho các cậu?

- Là hai bọn họ!

- Sao? Chết tiệt! Tuần tra lại toàn bộ dinh thự! Ngay lập tức! – Dray nói bằng giọng khẩn trương có vẻ như đang rất cấp bách, anh liền chạy đi luôn.

Tới phía cổng trước, trông thấy Jack và Rem đang đứng canh như họ nói. Anh lại gần và vỗ vai.

- Oi, Jack, Rem!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!