Chương 4: Đột Nhập

Diva vội vàng chạy, vẻ mặt cô mới rạng rỡ làm sao! Đôi mắt ấy ánh lên niềm vui sướng, cô gái đó tươi cười chạy về phía cây cầu treo Novarl đang sáng đèn, cây cầu nổi tiếng nằm ngay giữa trung tâm Rifors. Đã tìm thấy anh, người con trai tựa bên thành cầu, nở một nụ cười duyên dáng, có giọng nữ dễ thương cất lên.

- Lever!!

Diva là một cô gái rất xinh đẹp, dù lớn rồi nhưng thân hình nhỏ nhắn và từng cử chỉ luôn thật đáng yêu. Trên tay cô lúc nào cũng ôm ấp con búp bê tên Luna nhìn khá giống mình về cách ăn mặc dễ thương và kiểu tóc đen dài quá hông cùng với mái bằng, họ chỉ khác nhau ở cặp mắt, Diva có cặp mắt xanh biển nhạt sâu lắng, lạnh lẽo như biển cả, còn Luna, đôi mắt ấy nếu để nhìn lâu dễ khiến người ta rùng mình bởi sắc đỏ của máu.

Hôm nay, Diva vận đồ theo phong cách Lolita, một chiếc đầm đen với phần dây áo vòng qua cổ để lộ bờ vai trắng nõn. Chân váy dài quá đầu gối bồng bồng do độn nhiều lớp vải bên trong. Gây ấn tượng nhất là thân áo, nó được điểm xuyết thêm vài bông hoa đỏ rực rỡ, phần eo phía sau còn đính chiếc nơ cùng màu khá lớn trông khá nổi bật. Chân cô mang giày bốt ren mũi tròn đậm phong cách của một cô nàng búp bê. Một lần nữa cô gái mỉm cười, ngỏ ý muốn chào anh.

Đáp lại nụ cười đó, Jayver cau mày:

- Gọi là Jayver đi!

- Dạ, Jaydra!

Jayver thở dài vì sự cứng đầu của cô gái này, Diva lại nói tiếp.

- Jaydra, anh gọi gấp quá nên em chưa kịp chuẩn bị gì...

E dè, Diva nhìn sang hướng khác nói, hai ngón trỏ cứ cọ vào nhau, giọng nói nghe có vẻ ngại ngùng.

- Em …trông có xấu xí không?

- Không đâu, đẹp lắm!

- Cậu mỉm cười, trả lời ngay.

Diva nhìn Jayver một hồi, cười thật tươi, cô ôm trầm lấy eo cậu.

- Vậy thì tốt quá, chẳng mấy khi anh gọi cho em, mừng chết đi được… chẳng lẽ…có phải đây là hẹn hò không?

Jayver đẩy nhẹ cô ra:

- Không phải hẹn hò gì đâu. – Anh mỉm cười:

- Chúng ta sẽ đi dự tiệc.

- Tiệc?? Cũng là một hình thức hẹn hò.

- Đừng đánh đồng hẹn hò với mọi thứ như vậy chứ, ngốc. Cứ mang cái suy nghĩ đó, tới nơi đừng có mà hoảng sợ đấy, grừ.. – Anh đưa hai tay lên ngang tai hù cô.

Diva lắc đầu:

- Em không sợ đâu!

Rồi cô chợt nhăn mặt:

- Cái bữa tiệc đó là gì vậy?

- Hừm… một bữa tiệc kinh dị, cứ gọi là tiệc máu đi!

- Tiệc máu.. – Cặp mắt xanh biển nhạt của cô mở to thích thú, miệng hơi cười mỉm:

- Chắc Luna sẽ thích lắm.

- Sẽ rất khốc liệt đấy!

- Khốc liệt…

- Diva cười tươi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!