Sau khi tiễn Darcy về tới nhà trọ của cậu ta cách đây không xa, Jayver trở lại chỗ tra tấn công khai, rất bình tĩnh bước lại gần. Cậu nói với mấy tên lính đang tra tấn phạm nhân, một cách điềm đạm.
- Đủ rồi đấy.
Rồi không chần chừ, cậu đưa tay qua bên hông giữ lấy phần chuôi và rút kiếm ra. Nhanh nhẹn cắt một nhát đứt dây thừng đang trói bốn người kia, tuy nhiên họ vẫn bị còng tay.
- Ngươi là ai??
Trước sự công kích bất ngờ, ba tên lính đồng loạt chĩa súng vào cậu. Khi chúng tính bóp cò thì nhanh như chớp cậu tới gần, vung kiếm chém dọc cắt đôi ba khẩu súng đó một cách gọn ghẽ. Dù vừa phá hỏng công việc của quân đội đế quốc, vẻ mặt của cậu vẫn rất bình thản, không hề do dự một giây.
- Ta còn chưa trả lời mà, chào hỏi như vậy không lịch sự chút nào…
Một lần nữa vung kiếm, cậu chém bay huy hiệu tổ quốc trước ngực chúng, giọng lạnh tanh.
- Cần phải dạy dỗ…
Ba tên lính hoảng sợ, mặt chúng tái mét lại, một tên nói gấp gáp.
- Đùa…sao? Hắn là ai? Mau gọi tiếp viện! Rốt cuộc cảnh sát các ngươi làm gì vậy hả?
Cười cười, Zoel gãi đầu lên tiếng.
- Xin lỗi nhưng đó là cục phó "ác ma" của chúng tôi.
- Cục.. phó sao??
Tên lính ngạc nhiên, hắn mở to mắt nhìn lại Jayver một lượt, dù vậy vẫn chỉ giống một tên nhóc non choẹt. Thu kiếm lại, Jayver rút ra từ trong túi áo chiếc cảnh sát rồi chìa trước mặt chúng.
- Là thật đấy!
Một tên nhắc, rồi tất cả giữ lại bình tĩnh, mấy tên lính đứng thẳng người lên. Một kẻ khác nói giọng ngạo mạn:
- Người của cục cảnh sát, có cớ gì tham gia vào chuyện quân đội?
Quân đội dưới trướng đại tướng Xavier, được thành lập bởi đế quốc Cirnolia để đối phó với tổ chức quân phiến loạn Phượng Hoàng Đêm và một số tổ chức nhỏ khác phòng việc mất Vanto. Quân đội này thường không có liên hệ nhiều với cảnh sát khu vực, thậm chí cảnh sát phải viện trợ cho quân đội này khi cần thiết.
- Với tư cách là cục phó cục cảnh sát, tôi yêu cầu các người dừng việc hành hình công khai ngay bây giờ!
- Hứ!! Sao bọn ta phải nghe lệnh ngươi chứ? Cảnh sát mà chống đối chính quyền, tính tạo phản hả? Đại tướng sẽ xử phạt ngươi!
- Giọng tên lính hống hách.
- Không, là cảnh sát nên tôi mới yêu cầu như vậy, hành động các người đang làm náo loạn khu này đấy, là cảnh sát thì phải giữ trật tự ổn định của từng khu. Vì thế nên dĩ nhiên phải diệt trừ "rắc rối" rồi.
Jayver mỉm cười, không rõ cách mỉm cười của cậu có phải thói quen hay cố tình chọc giận bọn chúng.
- Ý ngươi nói ai h--
- Gửi lời tới ngài đại tướng Xavier rằng những phạm nhân này đích thân tôi sẽ trừng phạt, dù sao cũng là người của Rifors nên tôi sẽ giữ họ một ngày. Còn nếu muốn hành hình công khai, tôi chỉ cho 30 phút mỗi ngày thôi!
Nói điềm đạm, chẳng nể mặt ai, cậu kêu cấp dưới giải họ về đồn.
- Sao ngươi dám tự ý quyết định--
Jayver thở hắt, cắt lời chúng.
- .. hiểu rồi, vậy tôi sẽ cố gắng thuyết phục các vị...
Vừa nói anh vừa rút kiếm ra, lại điệu cười mỉm thân thuộc đầy vẻ gian trá như ép chúng phải làm theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!