Chương 27: Sự Trở Lại Của J.l

Toàn bộ nơi đây đã nhanh chóng bị sự sợ hãi nuốt chửng, ai mà ngờ được một bữa tiệc lộng lẫy trong mơ giờ này chẳng khác nào nơi địa ngục u tối. Đặc biệt là đối với những kẻ quen sống trong nhung lụa như những tiểu thư quyền quý, thì lúc này có lẽ là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong đời. Với những con người quen với việc này thì lại khác, Jayver cùng hai đội trưởng quan sát hiện trường một cách kĩ lưỡng và cẩn trọng, dĩ nhiên không một chút sợ hãi như những kẻ đang run cầm cập kia.

Họ chú ý vào từng đường chém và phát hiện thấy xung quanh mỗi đường là những vệt đen in hằn trên sàn nhà như thể bị lửa đốt, trong những vệt đen ấy hiển hiện những hoa văn như vạn đóa hồng đua nở.

Charlie – anh chàng thủ lĩnh của Phượng Hoàng Đêm nhận ra có án mạng bất ngờ đã vội lẩn đi để tránh bị phát hiện. Trong khi đó thì nơi này vẫn chưa được ổn định lắm, nhiều cô gái còn hét lên ầm ĩ khi nhìn thấy cái xác, rồi sợ hãi bỏ chạy ra ngoài nơi tổ chức tiệc.

Jayver, Andrew và Sena lại tiếp tục quan sát căn phòng. Cửa sổ bị chém tan tành, có thể hung thủ đã lẩn trốn theo lối đó, dưới sàn nhà ngay cạnh cái xác có một chiếc lọ hoa và một chiếc đồng hồ vỡ. Jayver nhặt chiếc đồng hồ lên, đúng như cậu nghĩ, nó bị hỏng do rơi xuống đất từ chiếc bàn ngay bên cạnh, mặt kính đồng hồ vỡ tan, kim điểm 8 giờ 30 phút.

Jayver nhìn lại đồng hồ trên tay mình, nghĩ: "8 giờ 36 phút! Vừa mới đây thôi!"

Cậu vội vàng quay qua hỏi cô hầu gái phát hiện ra cái xác:

- Cô phát hiện cái xác lúc nào?

Cô hầu vẫn còn run rẩy, nói lắp bắp:

- L… Lúc 8 giờ 30 phút, khi tôi tính vào dọn dẹp thì nghe thấy tiếng đổ vỡ, cho nên…

Không cần nghe cô ta nói hết câu, Jayver gấp gáp ra lệnh:

- Sena, lấy lời khai của những người có liên quan! Andrew kiểm tra hiện trường và cái xác, tôi cần làm vài việc!

Jayver nhanh chóng luồn lách qua đám người quý tộc rồi chạy ra phía hành lang. Cậu vội vàng đi tới gian bếp thì thấy mấy cô hầu vẫn đang yên bình dọn dẹp, có vẻ như họ chưa biết chuyện, còn đang xì xầm gì đó:

- Khóa cửa sau bị phá rồi!

- Sao chứ? Liệu có trộm không?

Khi nhận ra sự hiện diện của Jayver, họ quan sát một chút về trang phục của cậu rồi nhanh chóng tỏ vẻ kính trọng:

- Ngài là khách của tiểu thư ạ? Không biết có chuyện…

- Tôi là cảnh sát! – Jayver giơ thẻ cảnh sát ra:

- Hiện tại vừa xảy ra án mạng, hung thủ có thể vẫn còn đâu đây. Đề nghị mọi người ra gian ngoài lấy lời khai và để đảm bảo an toàn.

Nghe xong thì những gương mặt mau chóng tái xanh, họ run lên vì sợ hãi. Jayver lại nói tiếp:

- Cho tôi hỏi một chút! Chiếc khóa đó hỏng từ khi nào vậy? – Jayver chỉ vào phía cửa sau.

- Ch... chúng tôi cũng không rõ nữa… cũng vừa mới phát hiện thôi!

Jayver lại hỏi tiếp:

- Phòng an ninh ở đâu vậy?

- Dạ… ở…

Jayver lại chạy ra phía hành lang, vẫn dáng vẻ gấp gáp mà đi tìm phòng an ninh. Cậu cau mày khó chịu, nghĩ:

"Mưa to quá! Thật là ồn ào!"

Rồi bất chợt cậu nghe thấy tiếng thủy tinh vỡ rất rõ ràng, thận trọng mở cửa cánh cửa phòng – nơi phát ra tiếng động, quả nhiên một chiếc cửa sổ đã bị chém vỡ. Jayver nhanh chóng lao tới, thò đầu ra ngoài dò xét nhưng lại không nhìn thì không thấy ai. Từng đợt mưa xối xả phả vào mặt cậu làm cho gương mặt da dẻ liền cứng lại, tầm nhìn cũng hạn chế. Nhưng điều đó chẳng là gì đối với một người như cậu, Jayver ngước mắt nhìn lên phía trên, liền phát hiện một cái bóng đen đang bám chỗ bậu cửa sổ tầng trên.

Chính là hắn!

Jayver lập tức triệu hồi một thanh kiếm, phần chuôi màu tím thẫm với những hình dây gai sắc nhọn giăng chằng chịt. Không một chút do dự, cậu nhảy ra ngoài cửa sổ rồi đạp chân vào bệ cửa, lấy đà để lộn lên phía trên một cách chuyên nghiệp. Nhanh chóng túm được tên đó, và rồi… lôi tên đó vào trong phòng.

Jayver thở dài ngao ngán nhìn người kia, cái kẻ vô cùng khả nghi mà cậu mới "rước" về từ trời giông bão:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!