Bản nhạc êm đềm thấm đậm cả nỗi buồn sâu lắng, cùng lời ca trong trẻo của Ciriney đã nhanh chóng đi vào lòng người, làm cho biết bao tình cảm tâm tư lay động. Cho bao người bị cuốn vào hình ảnh hẻm tối, hình ảnh cơn mưa nặng nề, hình ảnh người con gái bi thương.
Người bị ảnh hưởng nhiều nhất chính là Jayver. Nãy giờ cậu ta vẫn cứ thẫn thờ, không ngừng nhìn chăm chú người con gái trên sân khấu cả hồi lâu, như là vô thức, đôi chân cậu tiến về phía trước, suy nghĩ còn nhiều hoang mang.
Có phải là chị ấy không? Liệu có phải… tại sao lại vậy chứ? Tại sao mình không thể nhớ được… khuôn mặt… a… a…. nhớ lại đi!
Những hình ảnh từ kí ức không ngừng lập lòe trong trí óc của cậu, cậu đang cố nhớ lại nhưng chúng lại quá hỗn độn làm cho tâm trí cậu càng thêm nặng trĩu. Có cố gắng bao nhiêu cậu vẫn không thể nhớ được gương mặt của cô gái trong cơn mưa ấy. Phải chăng kí ức ngày nào đã cũ rồi, đã sớm tàn phai theo năm tháng… dù có cố níu giữ cũng chẳng giữ được tất cả. Thứ duy nhất mà cậu tìm được chỉ là hình ảnh cơn mưa giá rét, cái cảm giác thứ nước lạnh lẽo thấm vào da thịt lại dậy lên cùng cơn ác mộng.
Trong đêm khuya khoắt chỉ có đôi môi hồng mấp máy để lại lời nói nhẹ nhàng, trìu mến:
- Mau đi đi! Hoàng tử nhỏ!
Rồi người đi xa mãi cùng với bóng dáng những kẻ đáng chết theo sau, những kẻ mà cậu căm thù…
Đó là lời nói đầu tiên…và cũng là lần cuối cùng mà chị ấy đã trao cho mình… liệu có đúng không? Chị còn sống đúng không? Liệu có phải…
"Tên đó bị sao vậy chứ?" – Sarly thắc mắc vì thái độ của Jayver, cô nghĩ thầm. Chợt có những tiếng xì xào xung quanh làm cô phân tâm.
- Nhìn nhỏ đó kìa! Có phải con gái hầu tước học lớp 12
-A không?
Hai tên con trai nói chuyện với nhau gì đó cứ như cố tình để cô nghe thấy, mà dường như đối với cô… cảm thấy họ có nét quen quen.
- Ừ, cái loại học hành kém cỏi như vậy nếu không phải con nhà hầu tước thì đã xuống lớp E rồi!
- Năm trước tớ học cùng lớp với nó vậy mà xích mích với nó chút xíu đã bị chuyển sang lớp B rồi, hứ… dù sao tớ cũng chỉ là con nhà nam tước mới vậy.
- Nhỏ đó tính tình đanh đá, may mà tớ không còn học chung trường lớp với nó nữa.
"À, họ là bạn học cùng năm lớp 10" – Sarly chợt nhận ra, hồi đó cô và cậu ta còn suýt oánh lộn, lúc đó nóng nảy thật.
- Nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ, cả cô em gái cũng vậy, lại còn bày đặt mặc đầm. Tớ với mày nhảy với bồ xong một lượt rồi mà nó còn đứng im, chắc là không biết nhảy đâu. Kiểu con gái quyền quý gì vậy? Tới tiệc thì làm như dịu dàng nết na, cả hai chị em nhà đó thực chất chỉ như du côn.
Sarly cúi gằm mặt, người run run:
"Đủ rồi…đủ rồi…các người…lúc trước thì lẻo mép như thể là bạn bè, nhưng thực chất… thực chất… bởi vậy ta mới ghét… ghét mấy tên nhà quê!!"
Trong lúc đó, cô ca sĩ Ciriney bước xuống sàn diễn và tính đi vào trong. Còn mấy tay nhạc sĩ bắt đầu kéo dây đàn cho các cặp đôi tiếp tục khiêu vũ. Jayver vội vàng chạy tới:
- Lilian! Lilian!
… nhưng cô ấy không hề quay lại.
- Lilian! Là Lilian đúng không?
- Cậu gọi tôi sao?
Quay lại rồi, Ciriney đã quay mặt lại nhìn cậu, cô nhìn thẳng vào đôi mắt cậu tỏ vẻ bất ngờ hơi sững người đôi chút, có lẽ bởi cô lạ lẫm khi cậu gọi cô bằng một cái tên khác chăng? Rồi sau đó cô cũng mỉm cười dịu dàng như một lẽ phải.
- … vâng!
- Xin lỗi, nhưng tên tôi là Ciriney, có lẽ cậu nhầm lẫn rồi…
- Sao… chứ?
- Cậu có chuyện gì muốn hỏi sao?
Khi chưa biết nên bắt đầu từ đâu thì chợt nghe thấy tiếng Sarly nói lớn, cũng làm cho nhiều người chú ý đến, thậm chí việc khiêu vũ của một số người còn dừng lại để xem chuyện gì vừa xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!