Chương 20: Thần Tượng

Mọi ánh nhìn đều hướng về người con trai nằm gục dưới sàn, mái tóc vàng óng mượt đó không phải ai khác mà chính là Charlie – thủ lĩnh của Phượng Hoàng Đêm. Đôi mắt nhắm nghiền cùng hai hàng mi cong rũ xuống hơi mờ bóng lên lớp da nơi quầng mắt nhờ ánh điện. Từng hơi thở đều đặn, gương mặt ấy không có vẻ gì là xanh xao, sợ hãi giống như một người vừa ngất xỉu vì gặp rắn cả.

Cứ thần thờ một hồi cho tới khi nhận ra con người này, Madelina nhanh tay với lấy chiếc mũ xanh mà Charlie vừa làm rơi trên mặt sàn rồi ụp thẳng vào mặt anh để không ai thấy. Cô quay ngang quay ngửa chú ý xung quanh rồi nhìn cả phía ngoài quán xem có ai để ý không. Khi chắc chắn, cô thở phào nhẹ nhõm, may quá! Hành động đó cũng bởi Charlie đang là tội phạm truy nã, nếu có ai phát hiện sẽ là điều không hay.

Tất cả những người có liên quan đều đi vào gian trong cùng Criff và Jayver "khiêng" Charlie vô cùng. Cặp song sinh Madelina và Natalie có ý kiến với bà chủ là nên đóng cửa tiệm một lúc để trò chuyện với Charlie nhưng bà Rin nói rằng bà sẽ trông tiệm.

Khi vào giang trong, họ đặt Charlie nằm trên chiếc ghế sofa dài nơi căn phòng khá chật hẹp. Ánh mắt lạnh lùng của Madelina liên tục hăm dọa Criff nhưng cô không nói gì, vì vậy Criff cũng không hiểu lắm. Còn Natalie, cô thẳng lời trách móc.

- Criff, tại mấy con rắn của cậu hù anh Charlie ngất phải không? Tôi bắt đầu ghét cậu rồi đó!... Ny…yàn…~

- Natalie gằn giọng khi nói từ "Nyan", cô cùng Madelina đồng loạt ngồi lườm Criff, tỏ vẻ tức giận lắm.

Criff mặt ngây thơ lắc đầu lia lịa, hai tay huơ loạn xạ.

- Các cậu hiểu lầm rồi!

- Hiểu lầm sao? Nyan~

- Natalie nói bằng giọng chẳng mấy vui vẻ.

- Hahaha… – Jayver cười híp mắt, cắt ngang cuộc đối thoại gay gắt của họ. Một cách điềm đạm, Jayver nói tiếp sau điệu cười.

- Madelina, Natalie đừng lo lắng, một người như Charlie làm sao mà sợ mấy con rắn đó được chứ!

- Vậy chứ.. tại sao? …re, Madelina cảm thấy rất mâu thuẫn, cô chau mày hỏi Jayver. – Vẫn là chất giọng lạnh lùng, điềm tĩnh dù đang rất bực mình.

- Anh ấy chỉ ngủ quên thôi!

Jayver mỉm cười, nói một câu rất thản nhiên và có phần vô lí. Làm gì có ai ngủ quên khi đang giao tiếp với người khác cơ chứ! Đằng này lại nằm gục xuống sàn nhà, với một người đại diện cho cả một tổ chức lớn thì việc làm này nghe thật quá hoang đường!

- Ngủ quên? Nyan~

- Natalie cau mày thắc mắc, còn Madelina mặt tỉnh bỏ nhưng lại… há hốc mồm.

Trước sự ngạc nhiên của hai chị em, Jayver giải thích rất bình thường và ngắn gọn.

- Chắc do làm việc quá sức ấy mà… Anh ấy hay như vậy lắm, vạ đâu là ngủ đó, ngủ bất cứ chỗ nào!

- Không thể nào! – Giờ thì cả hai cô gái đều há hốc mồm nhìn anh chàng đang say giấc trên ghế sofa bằng vẻ hoài nghi.

- Hai người không thất vọng đó chứ?

- Không hề.. re, Madelina nghĩ vậy.

- Không hề. Nyan

~Cả hai nói cùng một lúc với một nội dung như nhau.

- Chúng tôi còn rất mừng vì anh ấy đã tới thăm. Nyan~

- Natalie cười híp mắt trông có vẻ rất đỗi hạnh phúc.

- Mà anh ấy trông khác trong hình truy nã quá, tới fan ruột như tôi còn mãi mới nhận ra… à… thì ở ngoài đẹp hơn nhiều.. re re, Madelina cảm thấy rất hạnh phúc vì thần tượng của cô còn tuyệt hơn cô tưởng tượng.

- Đúng vậy đó, trong Wanted là lúc anh ý bị thương nên bị dìm hàng thê thảm quá, không công bằng! Nyan

~Natalie cũng cứ thế mà tung hô theo. Rồi đứng đó, Madelina lụi thụi nâng mái tóc vàng dài đang lết đất của Charlie lên. Kì lạ là tay cô vẫn đeo đôi găng to đùng làm bếp như thường ngày nhưng dù sao cũng là găng mới thay nên rất sạch. Tự nhận thấy tóc anh thật mềm mượt, Madelina chợt giật nảy một cái.

- Ghen tị quá! …re, Madelina tự xem lại bản thân cảm thấy là phái nữ mà không biết chăm chút mái tóc của mình thật đáng xấu hổ, còn Natalie tóc hơi xù xù nữa. – Vẫn là chất giọng lạnh lùng, thiếu sức sống, còn đá xoáy Natalie một câu đau đớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!