Gresical Woreght...
… năm 1743,
Thủ đô Rifors, khu đô thị hiện đại nhất của Vanto. Nơi đây, có những con đường thẳng tắp trải dài. Lúc nào cũng vậy, những chiếc xe qua lại réo chuông inh ỏi, dạo một đoạn lại thấy cái màn hình điện tử to đùng chỉ để thông báo tin tức, thật là xa xỉ… Đáng lẽ người dân Vanto phải thấy tự hào mới phải, đằng này thì ngược lại, những thứ đó được xây dựng bằng sức của họ, nhưng không một chút là của họ.
Ánh nắng chiều ấm áp mang màu vàng nhạt, trên mặt đường in bóng hai anh chàng đang đi bộ một cách thong thả. Darcy mặc bộ đồ giản dị, mái tóc dài ngang lưng, buộc thấp, màu sắc kì lạ từ phần dưới gáy màu bạch kim, còn phía trên màu đen, phần đuôi ria tóc cũng có chút trắng trắng, có lẽ do cậu ta nhuộm bạch kim sau đó tóc đen mọc ra nên trở thành màu kì quái như vậy. Cậu đội chiếc mũ lưỡi trai màu lam nhạt, trên vai xách chiếc balo to tướng, vừa đi vừa ngắm nghía đường sá, trò chuyện với cậu bạn đang đi cạnh mình:
- Đẹp ghê! Lâu rồi không lên thủ đô chơi, đổi mới ghê thiệt! Charlie… cái tên khó tính đó, mình đâu có thiếu thực lực chứ, tới giờ mới chịu cử lên đây, rồi tớ sẽ cho hắn lóa mắt với thành tựu sắp tới.
- Giọng cậu có vẻ hậm hực lắm, dường như cậu đang bức xúc gì đó với người tên Charlie.
Người bên cạnh Darcy là một anh chàng có khuôn mặt khá điển trai, mái tóc màu nâu sẫm, thân hình khỏe khoắn và khá cao ráo, anh ta mỉm cười, điềm đạm trả lời.
- Cậu không nên nói về thủ lĩnh như vậy, quý ngài trung học!
Darcy hơi giận vì cách nói chuyện của người đi bên cạnh cậu, giống như ám chỉ điều gì đó, thế là cậu hô cho một lầu:
- Này Jayver, biết cậu là thiên tài rồi, được chuyển tới học cái trường khủng cơ đấy, bỏ học thì đã sao? Không phải lôi chuyện xấu hổ của người ta ra mà nói nhá, biết tui không được thông minh bằng--
- Nơi này thật sự đã thay đổi, thật trái ngược với sáu năm trước...
Jayver ngắt lời Darcy, giọng cậu trầm hẳn như đang nghĩ về những điều không vui. Cặp mắt màu cà phê chìm đắm nỗi buồn như đang lạc vào một nơi khác, nơi đó không phải hiện tại. Cứ thế, hai hàng mi nhẹ rũ xuống để không nhìn vào thực tại, tạo một không gian trừu tượng cho kí ức cũ ùa về…
Sáu năm trước...
…. chính con đường này, người phụ nữ dắt tay cậu nhóc vội vàng chạy qua biển xác, cả hai người đó…khuôn mặt tái xanh lộ rõ nét hoảng sợ, cậu nhóc ấy chạy đi mà nước mắt cứ giàn giụa:
- Mẹ... đi đâu vậy… hức… hức… con sợ lắm… con không chạy nổi n---
Chợt người mẹ đẩy cậu bé xuống đất, tiếng súng nổ liên tiếp như không muốn dừng lại, bà ngã gục lên người cậu, từng giọt máu rớt vung vãi khắp cơ thể cậu nhóc, cậu trợn mắt lên, một ánh nhìn kinh hãi, trái tim như ngừng đập, cổ họng nghẹn ắng… khoảng khắc mà… tất cả như dừng lại, cái kí ức không hề phai nhòa, khuôn mặt ấy, nụ cười ấy và cả giọng nói ấy:
- Hãy sống… Ledra…
- Hể?? Tiền truy nã của Charlie lại tăng nữa nè, thật là bất công...
Trở về với hiện tại, Darcy tỏ vẻ bất bình chỉ tay vào lệnh truy nã có hình một người con trai với mái tóc vàng dài được dán trên bảng tin tức ven đường. Cậu ta nhăn mặt than thở, ánh mắt mang vẻ ghen tị.
- Cậu nên cảm thấy mừng vì chưa bị truy nã, điều đó giúp ích nhiều hơn cho tổ chức.
- Ứ chịu đâu, chẳng ngầu chút nào – Darcy phụng phịu như trẻ con.
Jayver thở hắt một hơi, nhàm chán vì thái độ của cậu bạn:
- Lớn đầu rồi mà còn hành động như con nít ranh, lại còn đòi ngầ--
- Cục phó!!
Cắt ngang câu nói của cậu là giọng của một thanh niên đang chạy tới từ phía khác. Cậu ta có mái tóc đen, điều đáng chú ý là bên má trái có một vết thẹo dài từ phía trên trán xuống gần cằm nhưng nó chỉ ở bên rìa khuôn mặt, ngay sát tai trái. Cậu mặc bộ cảnh phục màu xanh dương, vai áo có hình sư tử, trên áo và mũ còn có gắn huy hiệu tổ quốc. Huy hiệu tổ quốc là hình vầng trăng khuyết ngửa màu đen nổi bật trên nền trắng, nó gần giống như hình dạng lưỡi liềm của đế quốc lớn Cirnolia trên bản đồ thế giới. Mang bốt trắng trên đôi chân một cách chỉnh tề, tay cậu mang thêm găng, cạnh thắt lưng còn đem theo súng và kiếm.
- Chào cục phó, anh đang đi đâu vậy? Còn đây là…
Với thái độ tự nhiên, cậu ta bắt chuyện với Jayver, còn quay qua nhìn Darcy. Vì một số lí do, Darcy vội kéo mũ che, hơi cúi xuống, cậu sợ cậu ta thấy rõ mặt mình sẽ liên lụy tới Jayver.
- À... Zoel, người này mới tới Rifors lần đầu nên chưa rõ đường cho nên…
- …cục phó, thật là con người vĩ đại! – Zoel tỏ vẻ xúc động, đó là cách mà cậu ta cắt lời nói dối của Jayver. Nhưng dường như cậu ta không hề biết gì, chỉ là cố tình ngắt lời để không phải nghe tiếp những điều dư thùa. Vẫn tiếp tục cái sự nể phục của mình dành cho Jayver, cậu ta nói như đang rất lo lắng:
- Anh vất vả vậy mà… vừa làm đại tá bên quân diệt Lus rồi còn phải đi học, lại còn làm cục phó cục cảnh sát nữa, hẳn là nặng nhọc lắm, em rất lo lắng về sức khỏe--
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!