Chương 18: Vài Chuyện Lặt Vặt Ở Căng-Tin

Ngồi ngắm nghía hộp cơm tự chuẩn bị, Diva muốn cho nó thật hoàn hảo, nhưng rồi cô chợt giật mình.

"Nếu không nhanh lên thì Lever sẽ đi ăn trưa mất!!"

Khuôn mặt bỗng tỏ vẻ lo lắng, cô vội đóng hộp cơm trưa rồi cầm theo chạy ra khỏi lớp học. Mà quên mất, con búp bê Luna vẫn nằm trong ngăn bàn học cô.

"Diva đừng bỏ tôi lại chứ!"

Nghĩ vậy, nhưng Luna không nói thành lời bởi cô đang trong vai một con búp bê.

Diva đứng trước cửa lớp 12-A, e dè nhòm vào trong.

Một chàng trai trong lớp huých tay Juro:

- Em gái mày kìa!

Vừa trông thấy cô em gái dễ thương của mình, Juro nở nụ cười rạng rỡ, anh đang cực kì hạnh phúc, chưa một lần thấy cô mò lên tận cái tầng 6 này để nhìn mặt thằng anh trai, mặc dù anh vẫn thường xuyên xuống tầng 2 thăm cô.

Tiếc thay, lần này Diva cũng chẳng thiết nhìn anh trai ruột một cái, cô lướt qua anh như người xa lạ, nở nụ cười rạng rỡ và ôm chầm lấy chàng trai phía sau anh:

- Lever!

Jayver ngã ngửa vì đột ngột bị ôm như vậy. Còn Juro, thật phũ phàng làm sao, anh ngã khụy xuống đất, giơ nắm đấm đấm lên mặt sàn, vẻ mặt đau khổ và có phần tức giận cứ lẩm bẩm:

- Ta ghét thằng Jayver, ta sẽ trù ngươi, hừ… tiêu rồi, rơi mất kính! – Juro lại mò mò kính trên sàn như kẻ mù mò đường.

Diva để ý thấy, cô quay mặt lại.

- Anh hai đó hả?

Mỉm cười, cô nhặt giùm anh mình chiếc kính, rồi cẩn thận đeo lại cho anh. Juro mỉm cười sung sướng, anh hạnh phúc nhất là khi được em gái quan tâm.

Lớp học cũng không còn nhiều người, sở dĩ vậy là do khá nhiều người đã ra về, đặc biệt là cái lũ ăn chơi vô lối như Livant, Xavier, Sarly, bọn họ chạy béng luôn khi mới tan học, còn Rachel thì có lẽ đã tò tò đi theo Livant hoặc Sarly. Những người còn lại thì khá bất ngờ về hành động của Diva.

- Diva, em khỏe rồi đó hả? – Jayver hỏi thăm sau khi đứng thẳng người dậy.

- Ừm! – Diva khẽ gần đầu, cười một cách ngoan hiền :

- Tụi mình cũng ăn trưa đi!

- Tệ thật, anh không ở lại trường, anh thường tới kiểm tra trụ sở rồi dùng bữa cùng cấp dưới luôn.

Đôi mắt Diva trầm xuống thất vọng:

- Kể cả… hôm nay cũng vậy sao?

- À.. vậy mình ăn chung cũng được.

Bỗng có tiếng Juro cắt ngang:

- Khoan…khoan đã…em không mời anh ăn mà lại mời tên đó là sao?

Đành vậy, cả ba người đó cùng xuống căng

- tin trường, họ ngồi ở chỗ gần tivi lớn. Và một điều rất đáng chú ý đối với cả ba. Đó là cái đám đông nữ sinh đang vây quanh một chiếc bàn, và ngồi ngay đó, một khuôn mất rất quen thuộc, khuôn mặt đang hả hê của Livant.

- Livant, cậu ăn trưa cùng mình nhé?

- Hôm nay em đã đích thân nấu cho anh nè, tụi mình ăn chúng đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!