Một buổi sáng tại tường Miford, cũng quá giữa thu rồi, những làn gió nhẹ phảng phất quanh đây, đôi lúc lại mạnh mẽ hơn nhưng quả thật đã cho người ta một cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Thứ nhịp điệu mỏng manh ấy dần hòa hợp với cái tấp nập, rộn ràng trong sân trường. Những tiếng nói rôm rả của học sinh đã tạo nên một sự khởi đầu dễ chịu hơn, tươi vui hơn, sự khởi đầu của một ngày.
Như thường lệ, Jayver mặc đồng phục trường, xách cặp chéo và đi cầu thang bộ để lên tầng sáu. Nhưng hôm nay cậu chợt bị níu chân lại và đi chậm dần để thưởng thức cảnh sắc buổi sáng tươi đẹp qua tấm kính trong suốt và rộng lớn của chiếc cửa sổ phía giữa cầu thang, ngay bức tường trên chiếu nghỉ. Cậu lại gần phía đó, phóng tầm mắt ra phía ngoài tấm kính, đó là một góc sân hẹp và dài sau trường.
Dù sao hôm nay cũng đến sớm.
Cửa sổ ở đây là cửa trượt gồm ba tầng nhỏ, cậu khẽ kéo cánh cửa kính ở tầng thứ hai qua một bên… Để làn gió mát mùa thu phả vào mặt, rồi hít thở thật sâu, cậu mỉm cười. Có lẽ, vì cái không khí đẹp đẽ này mà tâm trạng của cậu hôm nay phấn chấn hơn.
Giờ cậu mới để ý, phía ngay dưới cửa sổ là sau trường nơi trồng cây xanh, mà thật kì lạ khi xuất hiện một cây lá phong. Tuy nó chưa lớn lắm nhưng đã ra rất nhiều lá, những chiếc lá phong vàng pha thêm sắc đỏ để chuyển dần sang đông, hẳn là một ngày nào đó những bông tuyết sẽ làm nó trơ trụi.
Có vẻ như cậu mới chỉ đi tới tầng hai nên rất gần nó. Cơn gió nhẹ khẽ đưa từng chiếc lá rơi xuống nền đất đã bao phủ màu vàng lá còn có lẫn chút sắc đỏ. Những tia nắng ban mai dịu nhẹ rọi xuống làm cho lá cây sáng rực hơn, nó óng lên như một mặt trời nhỏ. Tiếp đó là những chú chim hót líu lo, đậu lại chốc lát rồi bay đi mà không biết khi nào trở lại… thật vô tình… và cũng thật vô vị.
Cớ gì mà nơi đây chỉ có duy nhất một cây phong?
Có lẽ điều đó làm cho nó càng nổi bật, càng đặc biệt khiến cho cậu để ý kĩ hơn. Cậu chú ý thấy nơi thân cây sần sùi là những chữ được khắc trên đó, có thể là những kỉ niệm thời học trò của ai chăng?
Gió lùa vào từ nơi cửa sổ mở ra dường như đã làm thanh dịu khắp chốn cầu thang ngột ngạt.
Jayver chợt thấy mình đang thư giãn quá nhiều, có lẽ bởi cậu đang không có rắc rối gì gây phá cuộc sống yên bình. Đời người cũng phải có những lúc thư giãn mà tận hưởng thiên nhiên.
Một chiếc lá vàng chợt nhẹ nhàng bay tới và mắc trên tóc mái của cậu, cậu nháy mắt như một phản xạ tự nhiên. Rồi gạt chiếc lá ra, cầm nó trên tay…
… không phải lá phong… mà là rẻ quạt… kì vậy!!
Jayver hơi thò đầu ra ngoài nhìn lại phía sân sau, chỉ toàn là cây bàng, cây phượng và duy nhất một cây lá phong, chứ đâu có rẻ quạt… chiếc lá này từ đâu nhỉ?
…Ledra, anh đây rồi… Ledra! Ledra! Ledra! Ledra! Ledra!
Giọng thất thanh của một cô gái cứ ám lấy tâm trí cậu kể từ lúc cậu quan sát kĩ lá rẻ quạt. Jayver giật mình đã làm rơi chiếc lá, nhưng giọng nói quả thực đã lắng đi…
… Ledra thật nhẫn tâm… em đã chờ anh hơn một ngàn năm rồi… làm ơn…hức hức…
Chiếc lá tẽ ra thành nhiều mảnh như đau đớn, quằn quại… cơn gió nào mà tàn nhẫn đến thế?
Chiếc lá đó trông thật buồn và tàn tạ kéo theo tâm trạng của cậu cũng lắng xuống, đọng lại chút gì về giọng nói đó… nhưng có lẽ đó chỉ là hư không hề có thực.
Trong giây phút im ắng ấy chợt xé ngang bởi tiếng ồn ào, những âm thanh thật đáng ghét. Tiếng hô hò, bàn luận rôm rả, tiếng quát tháo ầm ầm… rồi rất gần là những tiếng bước chân vội vã đang rập rình về phía này.
Ngay sau đó, cậu thấy Livant với Xavier đang vội vàng chạy xuống tạo ra những tiếng ầm rung chuyển cả mặt đất. Livant nhìn khuôn mặt có vẻ rất vui, cậu ta cười ha hả vừa nhảy xuồng, mỗi bước nhảy của cậu ta phải bằng nửa cái cầu thang lên một tầng. Còn anh chàng đại tướng, cậu ta trượt trên tay vịn cầu thang.
Jayver cảm thấy rất bất ngờ vì cảnh tượng này, chợt có giọng của Rachel vọng xuống từ trên cao:
- Chạy đi, Jayver!
Cậu ngước mặt lên thấy một cô gái tóc màu lam với vẻ mặt tức giận đang nâng cả cái bàn gãy quăng xuống dưới, cô ta gằn giọng:
- TÊN THỨ BA!!!
Jayver vội chuồn xuống như hai người kia, cậu ngẩng lên nhìn cô ta, mỉm cười nói:
- Nguy hiểm thật!
- Rachel, sao cậu lại giúp đỡ tên nhà quê đó vậy, còn chủ động làm quen nữa chứ, chẳng giống cậu chút nào!
Sarly càu nhàu, cô đứng cạch Rachel trên hành lang lầu sáu.
Ánh mắt Rachel chợt đượm buồn:
- Cậu ấy thật sự trông rất giống một người rất quan trọng với mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!