Chương 15: Một Sáng Ở Trụ Sở

Hai đội trưởng không ngại ngần phá cửa kính để ra ngoài sân và tiếp tục trận đấu. Vẫn giữ nụ cười mỉm trên môi, Jayver chỉ né tránh chứ không hề tấn công, điều đó càng làm cho hai người kia bực tức. Đúng lúc đó, Zoel – anh chàng có vết thẹo bên má trái đang vui vẻ tưới cây ngoài vườn thì bất chợt mấy bông hoa bị dập nát không thương tiếc bởi cây chùy của Andrew, cậu ta vô cũng xót xa. Lại thêm những tiếng súng đạn làm Zoel vô cùng nhức đầu, bức quá mà la lên:

- Đủ rồi đó!!!

Sena với Andrew liền quay phắt lại nhìn cái bản mặt "kinh dị" đang sôi máu của Zoel thì cả hai cùng đồng thanh:

- Thôi chết rồi!!

Chưa kịp phản ứng thì cả hai đã bị lún dần xuống mặt đất, mặt đất thì dần dần bị hóa lỏng từ khi Zoel chạm tay xuống. Mãi cho tới khi cậu dừng lại thì hai người đó bị giữ nửa mình dưới đất. Còn Jayver đã nhanh nhẹn nhảy lên trên cây lánh nạn từ lúc nào không rõ, cậu còn ngồi vắt chân, mỉm cười một cách thảnh thơi với hai kẻ đang bị "giam cầm" dưới đất.

Zoel nhăn mặt làu bàu như ông cụ:

- Mọi người lúc nào cũng phá phách! – Rồi nói giọng hậm hực:

- Và tôi lúc nào cũng phải dọn… hu… hu…

Mới nhìn thì Zoel trông như một tên ngốc, vô tích sự, chứ thực ra cậu là đội trưởng đội 3 của cục cảnh sát, với một năng lực đặc biệt là có thể hóa lỏng mọi vật không sống khi chạm tay vào. Năng lực đặc biệt có sự khác biệt đối với sức mạnh huyền thoại. Sức mạnh huyền thoại là sức mạnh của các vị thần đã bị phong ấn. Còn năng lực đặc biệt là năng lực bất chợt xuất hiện ở mỗi con người, những người có năng lực đặc biệt thường có một quá khứ đau khổ, có liên quan tới năng lực của mình.

Giống như trong một hoàn cảnh éo le cận kề với cái chết, họ khao khát được làm gì đó và điều ước của họ được thực hiện, nảy sinh năng lực đặc biệt. Mặc dù năng lực này tuy rất mạnh nhưng không thể so sánh được với sức mạnh huyền thoại và nó còn phụ thuộc rất nhiều vào kiểu năng lực và người sử dụng.

Jayver lên tiếng:

- Zoel, cậu cho họ lún sâu hơn đi, kẻo lại thoát được, dù sao cũng nên trừng phạt họ. Đây là mệnh lệnh đấy!

Và rồi, hai người đó chỉ có cái đầu là nhô lên mặt đất.

Vậy mà Andrew vẫn còn nhếch mép, nói bướng:

- Hư, mấy chuyện như thế này có là gì, ta dư sức phá tan cái sân này. Nhưng như vậy thì không hay lắm, thằng Zoel lại trách mọc, vậy nên Sena, cậu phá đi!

- Haha, ta cũng muốn vậy lắm, nhưng nếu sử dụng sức mạnh của mình e là lại nát cả cái trụ sở mất.

Zoel tỏ vẻ mặt chán nản khi cứ phải nghe hai kẻ này lảm nhảm chém gió, cậu dùng bình tưới tưới lên đầu họ:

- Bớt xạo đi!

Trong lúc đó, Jayver đang ngồi tạm trong phòng Andrew cũng bởi phòng cậu có hơi bị "nát" một chút. Rồi bỗng cửa phòng hé mở, một cô gái bước vào. Đó là một cô gái trẻ trung với đôi mắt màu xanh dương và mái tóc màu vàng búi cao, hai tay còn để ra sau lưng cầm cái túi gì đó. Mỉm cười thân thiện chào Jayver:

- Chào buổi sáng, anh trai ngốc!

Jayver cũng mỉm cười khi thấy cô, cậu đứng dậy ra mời cô vào:

- Grindy, em ngồi ghế đi!

Đợi cô em gái ngồi xuống, cậu rót trà mời cô:

- Anh rất vui khi em tới thăm, uống trà đi!

Nhưng không hiểu sao vẻ mặt cô bỗng trầm xuống:

- Anh! – Rồi cô đánh mắt nhìn qua hướng khác:

- Không cần trà đâu!

Cô lại nhìn vào mắt anh, gượng cười khi thấy Jayver ngạc nhiên:

- Cứ như người xa lạ ý! Chúng ta là anh em ruột mà…

Jayver giật mình trước câu nói của Grindy:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!