Thư viện trường Miford
- một nơi rộng lớn với cả kho tàng sách khổng lồ. Nó có kiến trúc hình bầu dục kiểu như sân vận động, từ mặt sàn lên đến trần cao 15m, tủ sách xếp quanh tường thành hình vòng, và một số xếp thành từng hàng thẳng theo một thứ tự và phân loại hợp lí.
Tường và sàn nhà là tông màu khá tối, cùng đó là cửa ra vào, cửa sổ và một số đồ vật trang trí thiết kế theo kiểu cổ kính khiến nơi đây toát lên một không khí trang nghiêm lạ kì. Nó thật lịch sự mà cũng thật tráng lệ theo một kiểu riêng biệt so với những bộ phận khác trong trường.
Lucia – cô con gái của bá tước Grayeste, là cô nàng có hai nhân cách, nhân cách thứ hai của cô còn được dân chúng biết đến với cái tên kẻ sát nhân hàng loại J.L. Vậy mà, giờ cô trông như một nữ sinh bình thường trong bộ đồng phục trường Miford. Lucia luẩn quẩn trong thư viện tìm sách, chợt trong tâm trí cô xuất hiện giọng nói của Jenna:"
- Lucia, cậu suốt ngày quanh quẩn ở cái thư viện không thấy chán sao? Đi đâu đó chơi đi!"
- Đọc sách rất bổ ích mà, với lại mình làm gì có bạn đâu!"
- Chán quá đi! Cậu còn không mau đi tìm tên cảnh sát đó thì hắn sẽ tống cậu vào tù đó."
- .. ưm.. nhưng mình có làm gì sai đâu."
- Cậu không làm gì nhưng cậu vẫn là kẻ sát nhân hàng loạt, cậu hiểu không? Và hắn là cục phó cục cảnh sát, hắn sẽ không để yên đâu."
- Nhưng mà…mình…mình biết nói gì chứ? Mình đâu có giỏi giao tiếp đâu, cậu biết mà."
- Không phải là không giỏi mà là không biết thì đúng hơn… hừ, hắn chịu để yên đến bây giờ có lẽ muốn thỏa thuận gì đó với ta, cậu mau đi tìm hắn đi."
Lucia lắc đầu lia lịa
- Không! Mình…mình.. không làm gì sai cả, mình… thật sự không biết phải làm thế nào, không biết phải nói gì… mình…"
- Mệt cậu quá cơ! Chán chết được!"
Cùng lúc đó, Xavier đi lòng vòng quanh thư viện, hôm nay cậu ta cũng không mặc đồng phục. Cái vẻ mặt nhơn nhởn thường ngày, cậu vừa đi vừa than thở:
- Nhiều sách vậy biết lấy quyển nào giờ? Cô nói vào đây đọc thêm sách nhưng tìm khó quá! Mọi lần sách của mình đọc là Ryan mang tới tận nơi, thôi nào, mình cấm cái tên đó đến trường rồi nên không cần hắn giúp. Buồn miệng quá, không biết tên đó soạn cho mình món gì trong cặp rồi?
Lảm nhảm một mình, song, cậu mở chiếc cặp đeo của mình ra rồi chợt đỏ phừng phừng khi nhìn thấy bộ đồ đồng phục nữ kèm theo dòng chữ: "Nhiệt độ hôm nay tăng cao nên nóng lắm!
- Ký: Ryan."
Cậu tức giận không biết nói gì luôn, "Tên biến thái đó!!". Rồi chợt cậu nhận ra thứ gì đó, liền đánh mắt qua phải. Bắt gặp ngay cô nàng Lucia, như tìm thấy phao cứu trợ, cậu liền tới gần, giơ tay lên chào, cười tươi hỏi:
- Chào bạn, bạn có biết sách văn miêu tả hoa quả ở chỗ nào không?
Lucia liền giật mình
Đại tướng!
Ngay sau đó, gương mặt liền đỏ phừng như trái cà chua nhìn chăm chăm kẻ đang hớn hở bước lại gần.
Anh ấy đang đứng…rất gần… rất gần…rất…
Nói gì đây? Phải nói làm sao giờ? Trả lời câu hỏi của anh ấy trước hay cảm ơn về chuyện hôm trước trước? Phải làm gì bây giờ, phải làm sao đây, Jenna?
Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu Lucia khiến tâm trí cô quay cuồng, không biết chọn lựa sao cho phải. Khi nhờ tới sự trợ giúp của người kia, cô rơi vào một khoảng không gian trừu tượng được tạo ra bởi tâm trí của chính mình. Khoảng không gian này thật tĩnh lặng, tối tăm và trống rỗng, có hình ảnh phản chiếu dưới chân giống như đang đứng trên một tấm kính trong suốt hoặc như một mặt hồ phẳng lặng.
Hai người chỉ cách nhau vài bước chân nhưng chẳng muốn lại gần, chỉ ngồi một chỗ, Jenna trả lời câu hỏi của Lucia:"
- Cậu rắc rối thật nói gì chả được!"
"Đừng nói vậy mà Jenna, giúp mình đi!""
- Mặc kệ cậu! Có còn là con nít nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!