Chương 11: Loạn Chiến Lớp Học

Livant cau mày, tỏ vẻ không vui nhìn cậu đại tướng vừa bước vào, anh nghĩ thầm

"Hắn ta không mặc đồng phục."

Trái lại, lớp học bỗng xôn xao hẳn lên cùng những lời bàn luận không ngớt, trong đó đa phần là những tiếng vui mừng.

- Xavier Derick? Chẳng phải là họ tên của đại tướng sao?

- Đích thực là ngài ấy đó, mình đã gặp ngài ấy một lần ở dạ tiệc rồi, ngài ấy nhìn dễ thương quá! Người hùng của Cirnolia!

Sau khi nghe được lời đó, Xavier liền nhăn mặt khó chịu. Sao cứ bị khen là dễ thương vậy?

- Còn Ryan đó không lẽ là một trong Tứ Quỷ thuộc Bạch Vân luôn đi theo phục vụ đại tướng?

- Chính là anh ấy, tổng tham mưu của quân đội! Ở đời thực còn đẹp hơn trên truyền hình nữa!

- Nhưng cái kiểu uốn éo hồi nãy trông kì quá!

……

Xavier chậm rãi bước xuống bên dưới để chọn chỗ, một số bạn nữ có ý mời anh ngồi chỗ gần mình nhưng anh chỉ mỉm cười:

- Xin lỗi, mình có một chỗ cần phải tới rồi!

Dù tươi cười như thế nhưng thực chất cái suy nghĩ của cậu ta là: "Con gái đáng sợ thật! Không được nghe lời dụ dỗ!"

…Và rồi, cậu ta bước tới, đứng ngay trước bàn Jayver:

- Chào con gián, ngồi cuối lớp à? Đúng chỗ đó nhỉ?

Không cho Jayver thời gian để phản ứng gì, Xavier nhanh tay rút kiếm ra chém một nhát đứt đôi bàn học. Jayver thì vội giữ lấy sách vở rồi nhanh chóng bỏ vào cặp sách, cậu nhảy về phía sát tường cuối lớp. Ngay lập tức, cả lớp học trở nên hoảng loạn, người người chen lấn chạy ra ngoài để "lánh nạn" gấp.

Chỉ sử dụng kiếm thường, Xavier tiếp tục tung ra nhưng đường chém khéo léo. Nhưng cái thái độ cười cười của cậu như thể chỉ có ý định chơi đùa chứ không muốn hạ thủ Jayver ở đây. Còn về phía Jayver, bình tĩnh một cách lạ thường, cậu không hề đánh trả mà chỉ né tránh, nhảy quanh lớp lúc lên tường, lúc lên bàn, lúc thì nhảy cả lên trần nhà.

Ngoài hai kẻ tham chiến, trong lớp chỉ còn duy nhất một người không hề có ý "lánh nạn". Người đó không ai khác ngoài Livant, thậm chí cậu ta còn ung dung mở một cuốn sách ra đọc và thốt nên một lời:

- A, thích nhất là cảnh hỗn chiến, những tiếng chém vút qua tạo nên làn gió nhẹ nhàng. Đó là một khung cảnh của nghệ thuật, một nơi tuyệt vời để đọc sách. Chỉ tiếc là trận chiến này chắc chả có đứa nào bị ăn "hành" cả, nhạt!

Bất chợt, một mảnh bàn vỡ bay về phía Livant, một cách dễ dàng, cậu đưa một tay lên chặn nó lại làm nó vỡ đôi. Nhíu đôi mày lại, anh chàng nói bằng giọng không vui:

- Bực mình quá, cái thằng đó trông rõ ngứa mắt!

Một cái vung tay, Livant quăng luôn cuốn sách mình đang đọc, đó là một cuốn dày cộp có bìa cứng cáp. Và dĩ nhiên, để đáp trả Xavier sau mảnh vỡ vừa rồi. Cảm nhận được ngay, Xavier né qua một bên, cuốn sách đập vào tường tạo một mảng vỡ lớn.

Xavier nhăn mặt nhìn Livant, cậu ta có vẻ hơi bất ngờ, hỏi bằng cái giọng hồn nhiên:

- Sao lại làm vậy?

Livant chậm rãi đưa bàn tay phải lên trán, hơi che khuất con mắt phải, mặt lại hơi cúi cúi nhìn rất là nguy hiểm:

- Cậu nhóc làm tôi thấy chướng mắt quá!

- Tại sao chứ?

- Hừ! – Livant hừ mạnh một tiếng:

- Nói nhiều làm gì thằng đần! Chiến thôi!

"Sao hắn biết mình đần?" – Xavier há hốc mồm, cũng bởi ai cũng nói cậu vậy quen rồi nên cũng chấp nhận điều đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!