Chương 10: Lớp Học Mới, Toàn Những Kẻ Kì Quặc!

Chờ mãi cũng tới lúc này, theo lời thầy giáo, Jayver bước vào lớp. Cậu giới thiệu về bản thân nhưng có vẻ không được hoan nghênh cho lắm.

- Xin chào các bạn, mình là Jayver Zerious, mong được giúp đỡ!

Cậu đã cố mỉm cười một cách thân thiện để tạo ấn tượng tốt, nhưng điều đó thật sự chẳng có nghĩa lí gì. Jayver quét ánh nhìn quanh lớp học, tổng quan, lớp gồm có bốn dãy bàn, sáu hàng ghế, tất cả đều là bàn đơn và có kha khá ghế trống.

Sarly, cô gái có mái tóc ngắn màu nâu sẫm là con gái của một hầu tước. Cô có một nước da hơi ngăm vàng, dường như nó không được chăm sóc kĩ lưỡng hoặc có thể do phơi nắng. Ngồi bàn 5 dãy 2 tính từ cửa ra vào, cô vắt một chân lên, nhìn qua cậu một lượt, nói giọng khinh bỉ:

- Nhìn thôi đã thấy quê rồi!

Rachel ngồi ngay bàn kế phía bên phải Sarly, đó là dãy 1 ngay cạnh cửa sổ. Cô quay sang nói với cô bạn thân sau khi nghe lời đó, giọng nhỏ nhẹ dường như không đồng tình:

- Đâu có, cậu ấy trông cũng bảnh đó chứ, mà .. hình như mình gặp cậu ấy ở đâu rồi thì phải.

Mặc dù có cảm giác quen thuộc nhưng Rachel cũng chẳng thể nhận ra rằng đó là cậu bạn thời thơ ấu của mình, đó là một cựu thái tử. Nhưng cô không nhận ra cũng là một điều tốt, thân thế của cậu không nên được nhiều người biết tới, đặc biệt Rachel còn là quý tộc Cirnolia, việc thân phận Jayver bại lộ giữa công chúng càng dễ dàng hơn. Nếu thực sự có lúc đó, cậu sẽ chỉ còn còn đường chết.

Lớp học luôn là một thứ "hỗn tạp" gồm nhiều thành phần khác lạ. Ngồi ngay phía trên chỗ Sarly, một anh chàng đang soi gương để chải truốt lại mái tóc màu tàn thuốc của mình, phần mái lệch sang trái gần như bao phủ một con mắt. Chiếc gương của anh trông quả là ngộ nghĩnh, nó có hình bánh quy kẹp kem trắng, điều đó làm ánh lên sự tinh nghịch của con người này. Một điều đặc biệt nữa, anh ta thực sự là một mỹ nam hiếm có, từng đường nét trên khuôn mặt đều đẹp lung linh một cách trùng hợp, đôi mắt dài, đen láy sắc sả, trông thật rang mãnh. Không những vậy, anh còn sở hữu một màu da rất trắng và mịn màng khiến cho nhiều cô gái phải ganh tị. Nhưng chốt lại, điểm nhấn duy nhất trên khuôn mặt hoàn mỹ ấy, thứ gây chú ý cho bất cứ ai nhìn vào, đó là cái nốt ruồi dưới viền mắt phải gần bên thái dương, tạo một phong thái cao sang, lịch lãm. Chậm rãi chống một tay lên bàn, ngả cả gương mặt sang trái, anh ta nhếch mép cười, dù trông có vẻ đểu cáng nhưng vẫn thật lãng tử:

- Rachel cô quen hắn ta sao? Nhìn qua trông hắn có vẻ là M nhưng thực chất là S đấy. Cẩn thận với mấy loại như vậy thì hơn, mà tôi là người chỉ thích M thôi.

(S

- Sadist: kiểu người thích làm khổ người khác ; M

- Masochist: kiểu người thích bị khổ)

Sarly lại nói:

- Đó là lý do tại sao ta rất ghét tên S nhà ngươi đó Livant, suốt ngày bắt nạt cô bạn Rachel dễ thương của ta.

- Ta chỉ thỏa mản nhu cầu của M thôi mà!

- Thằng đần, có tin ta giết ngươi không?

- Tới giết lẹ đi!

Chẳng ngại ngần chọc giận cô tiểu thư kia, Livant còn hí hửng đưa tay che miệng, cười khúc khích.

- Trật tự đi! Phía cuối lớp!

Đó là một chất giọng đầy vẻ nghiêm túc của một anh chàng kính cận ngồi ở dãy bàn đầu tiên. Quay xuống nhìn phía gần cuối lớp, anh chậm rãi đưa hai ngón trỏ và giữa lên cao trên sống mũi rồi chỉnh lại kính, nhắc nhở họ một cách lạnh lùng.

A, Juro! Anh trai của Diva đây mà…

Jayver chợt nhận ra anh chàng đeo kính đó.

Juro có vẻ là một anh chàng rất cầu toàn, trang phục trên người anh phẳng phiu không một nếp nhăn. Ngăn bàn thì để sách vở thành từng chồng gọn gàng, ngay cả vở viết, thước kẻ, bút và những dụng cụ học tập trên mặt bàn cũng sắp xếp có trật tự, đường lối. Đôi mắt thì kiên định, cộng thêm cái kiểu chỉnh kính đó, dường như anh ta là một tên rất nghiêm túc.

- Xem kìa, xem kìa, lớp trưởng giận rồi đó, Sarly xin lỗi cậu ta đi chứ!

Livant nói bằng cái kiểu rõ tếu, như đang cố tình chọc ghẹo Sarly.

Còn lớp trưởng Juro, cậu ta điềm đạm tháo cặp kính ra, lấy khăn lau lại mắt kính một cách cẩn thận. Đôi mắt cậu màu xanh biển nhạt thật giống cô em gái của mình.

Jayver để ý thấy cô bạn hồi nãy, cô ấy ngồi bàn cuối dãy thứ 2, ngay phía sau cô gái tóc ngắn.

Nhưng cô chỉ nhìn cậu một chút, cũng có một phần ngạc nhiên rồi lại cúi mặt xuống tiếp tục đọc sách. Được tự do chọn chỗ ngồi, cậu quyết định ngồi bàn kế cô ấy phía cạnh cửa sổ, ngay phía sau Rachel cô bạn thời thơ ấu của mình… Dù sao bàn cuối cũng là chỗ ngồi cậu thích nhất!

Khi đang đi về phía đó thì bất chợt một bàn chân đưa ra cố tình ngáng đường cậu. Không biết rằng cô gái quý tộc tóc ngắn kia lại có sở thích bướng bỉnh tới vậy đó. Để ý thấy, cậu liền bước qua nhưng cô ta cũng chẳng chịu thua mà khua chân về phía cậu để cậu ngã. Tuy vậy, cậu cũng đâu phải người thường, việc né cú đã đó chẳng khó khăn chút nào. Nhưng dường như cậu lại cảm thấy chưa hài lòng, hơi lùi lại, cúi mình xuống, cậu hạ một bên đầu gối tì xuống nền đất, chẳng ngại ngần nắm lấy cổ chân cô gái kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!