Chương 9: (Vô Đề)

"Đúng vậy đúng vậy, mẹ nói rồi, ngươi không có con trai, tiền ngươi kiếm được đều là của chúng ta!"

Thật buồn cười, *thượng bất chính hạ tắc loạn, con của Vương quả phụ cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

(*thượng bất chính hạ tắc loạn: Người ở trên không ngay thẳng thì người ở dưới sẽ noi theo mà trở nên sai lệch, hỗn loạn.)

Những cú đ.á.n. h của chúng đều bị đại công t. ử từng cái chặn lại.

Phu quân nhìn đại công t.ử: "Vị tiểu ca này, ta dạy dỗ nương t. ử nhà mình, chưa đến lượt ngươi xen vào chứ?"

Đại công t. ử nói: "Dẫu sao nàng ấy cũng là nhũ nương của tiểu công t.ử, ở phủ tướng quân chúng ta vẫn có chút thể diện."

"Chỉ là huynh đệ à, ta có một lời, không biết có nên nói hay không."

Phu quân nhíu mày: "Lời gì?"

Đại công t. ử hạ thấp giọng nói bên tai hắn.

"Nương t. ử ngươi trước đây làm việc trong phủ tướng quân, tiền công hậu hĩnh, đương nhiên là tốt."

"Nhưng giờ nàng ấy mất việc, trở về nhà, không những không kiếm tiền cho các ngươi, mà còn phải để các ngươi nuôi nàng."

"Ta thấy người tình của ngươi cũng không tệ, dung mạo đoan chính, tính tình nhanh nhẹn, lại còn sinh được con trai."

"Chi bằng… bỏ nương t. ử cũ, cưới nàng ta đi!"

Hồng Trần Vô Định

"Chuyện này…"

Phu quân chần chừ.

"Phu thê tào khang không thể bỏ… Liên nương dù có muôn vàn không phải, nhưng rốt cuộc vẫn là thê t. ử cưới hỏi đàng hoàng của ta."

Đại công t. ử dường như rất biết cách mê hoặc lòng người.

"Một nữ nhân không sinh được con trai cho ngươi, giữ lại có ích gì?"

"Hơn nữa, nàng ở lại đây, cũng chỉ làm cả nhà các ngươi không yên ổn."

"Ta có một kế, chỉ sợ là ngươi không dám nghe."

Phu quân lập tức sáng mắt.

"Kế gì, tiểu ca mau nói cho ta nghe."

Đại công t. ử nói: "Ngươi viết hưu thư bỏ nàng, nàng không nơi nương tựa, chỉ có thể theo ta. Ta mang nàng bán vào kỹ viện, chúng ta chia đôi tiền, chẳng phải ngươi sẽ có bạc cưới vợ nuôi con rồi sao?"

23

Đêm đó, ta trốn trong phòng khóc.

Đại công t. ử và phu quân ở ngoài sân uống rượu, bàn chuyện bán ta.

Phu quân vẫn còn do dự.

Hắn tuy bạc tình bạc nghĩa, nhưng vì không đọc sách, tâm địa xấu xa cũng chưa đến mức đó.

Đại công t. ử lại đẩy hắn một phen, lấy ra một thỏi bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!