Chương 10: (Vô Đề)

Thật ra, từ nhỏ ta đã mất mẹ, việc nhà việc đồng áng đều đã quen tay.

Nhưng không hiểu sao, từ khi theo bên đại công t.ử, ta lại trở nên yếu đuối như vậy.

Có lẽ là vì, hắn thật sự rất biết cách chăm sóc người khác.

Nếu năm đó Trương Thiết Trụ đối tốt với ta được một phần như đại công t.ử, có lẽ ta cũng không nghĩ đến chuyện rời đi.

Đại công t. ử trở về, trong tay xách hai con cá, đuôi tóc còn đang nhỏ nước.

"Gần đây chỉ có một con sông, ta bắt được hai con cá, tối nay uống tạm canh cá đi, đợi ngày mai về phủ, sẽ cho đầu bếp làm món ngon cho nàng!"

Ta đỏ mặt, cúi đầu.

"Như vậy… đã rất tốt rồi."

Đêm xuống, ta ôm bát, từng ngụm nhỏ uống canh cá.

Đại công t. ử như vô tình hỏi ta: "Liên nương, giờ nàng đã không còn phu quân, có thể… gả cho ta không?"

Tim ta đập thình thịch.

Hắn cuối cùng… chịu cưới ta rồi sao?

Một nam nhân tốt như vậy, thật sự đến lượt ta sao?

Đại công t. ử thấy ta không trả lời, khẽ cọ ch. óp mũi.

"Ta biết trong lòng nàng vẫn còn nhớ người phu quân trước kia, nhưng giờ nàng không nơi nương tựa, gả cho ta, cũng là một lựa chọn tốt."

"Ta sẽ không ép nàng, nàng cứ từ từ suy nghĩ, không vội…"

Lời còn chưa dứt, đã bị ta nhào tới hôn lấy.

Hắn không vội, nhưng ta thì thật sự rất vội.

25

Cả nhà ơi, ta được ăn rồi.

Nhịn suốt hai năm, đại công t. ử rốt cuộc cũng chịu "cho ta ăn".

Ta ăn đến no say.

Trước kia ở cùng phu quân, ta luôn cảm thấy mình chưa từng đói.

Nhưng ở bên đại công t.ử, ta lại thấy mình chưa từng no.

Đại công t. ử bị ta đòi hỏi không biết mệt, chống tay lên eo giữ lấy ta.

"Liên nhi… nàng là muốn vắt kiệt ta sao?"

"Cứ như vậy, ngày mai không về được phủ tướng quân đâu."

Ta vòng tay qua cổ hắn, hôn hắn.

"Không về được, thì về muộn một chút."

"Ta muốn cùng chàng… làm khắp chân trời góc bể…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!