Chương 2: (Vô Đề)

Type: IAmLinhT

Tần Vũ Phi quay đầu nhìn anh một cái, lại quay đi, không nói gì. Cô gắp hai cái cánh gà rán, tưới thêm tương cà chua lên. Cố Anh Kiệt không nhịn được nói: "Cái này cũng ăn với tương?".

Tần Vũ Phi không để ý tới anh.

Cố Anh Kiệt cũng không nói nữa, anh đưa tay lấy một sợi khoai tây chiên bỏ thẳng vào miệng, liên tục ăn thêm ba sợi nữa. Cuối cùng Tần Vũ Phi cũng xoay người lại trừng mắt nhìn anh. Cố Anh Kiệt vô tội nói: "Không có tương cà chua là không được à?". Biết ngay chứng cuồng tương cà chua của cô gái này sẽ phát tác mà.

Tần Vũ Phi liếc anh một cái, đảo mắt nhìn xung quanh, không ai chú ý đến họ, cô hài lòng, quay lại giả vờ đang lấy thức ăn, không vui nói: "Anh Cố này, chúng ta đã thỏa thuận rồi mà."

"Đúng vậy, tôi nào có vi phạm thỏa thuận đâu?" Anh không hé răng nửa chữ về chuyện đã xảy ra giữa họ, cũng không hé răng nửa chữ về bí mật mà cô đã nói với anh.

"Cách xa tôi một chút."

"Em đã lấy xong thức ăn, có thể bưng đĩa ra chỗ khác mà." Anh cứ không đi, cô không vui thì có thể tự đi.

Tần Vũ Phi "hứ" một tiếng, vốn đã định đi rồi, nhưng anh nói vậy cô lại không muốn cất bước nữa. Sao cô phải đi, rõ ràng là anh ta tự mò đến mà.

"Lúc nãy các em nói chuyện gì vậy?" Cố Anh Kiệt hỏi, lúc anh khiêu vũ thấy cô và các chị em đang cười hi hi ha ha, ánh mắt hướng về phía người bạn thân của anh Từ Ngôn Sướng. "Có ai nhìn trúng Jason à?"

Tần Vũ Phi không trả lời, hỏi ngược lại: "Lúc tôi vừa đến đám đàn ông các anh đang bàn chuyện gì? Nói xấu tôi?".

Cố Anh Kiệt nghẹn lời: "Em nghĩ nhiều quá rồi."

"Các anh mới dư hơi."

"Em thì có gì hay mà nói, sao phải thảo luận về em?" Cố Anh Kiệt ảo não, đám anh em của anh đúng là lắm chuyện mà.

"Hứ", Tần Vũ Phi hất cằm, "Tôi đây thông minh xinh đẹp lại giàu có, chủ đề để nói nhiều phải biết. Nào là ngang ngược bướng bỉnh, không biết tốt xấu, mắt để trên đỉnh đầu. Tên A Luân đó bảo sẽ cho tôi đẹp mặt, làm như tôi sợ anh ta không bằng. Các người cùng một hội với nhau, nói mấy lời không lọt tai về tôi cũng chẳng lạ, chẳng qua anh ta vừa đi xem phim ăn cơm với Mỹ Kỳ, vừa hẹn tôi ra hóng gió ngắm trăng, có buồn nôn không? Vừa đê tiện vừa bẩn, tôi mắng anh ta là còn nhẹ đó.

Anh ta nghĩ mình là đại thiếu gia nhà họ Trịnh thì ghê gớm lắm, con gái được anh ta ngoắc ngoắc tay thì phải cảm ơn trời đất, hứ, cũng không thèm xem lại nhân phẩm của mình."

Cố Anh Kiệt không có gì để nói, phong cách của Tần đại tiểu thư trước nay vẫn vậy, một khi mắng người là sắc bén vô cùng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, A Luân làm vậy quả là không đúng. Anh biết Tần Vũ Phi ghét loại đàn ông trăng hoa biết nhường nào. Anh thấy hơi mất mặt, tuy anh không có qua lại gì nhiều với A Luân, nhưng lại bị Tần Vũ Phi quy về cùng một loại người, anh cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Tần Vũ Phi mắng xong còn trừng mắt với anh, trừng gì mà trừng, liên quan gì đến anh đâu, cũng không phải anh làm mà.

"Tần Vũ Phi, thái độ của em đối với tôi tốt chút đi." Anh không nhịn được nói cô. Lần nào gặp cũng như đụng phải kẻ thù không bằng.

"Sao phải tốt, tôi chính là vậy đó." Cô càng xù lông nhím lên.

Cố Anh Kiệt  không vui nói: "Tần Vũ Phi, với giao tình của chúng ta, dù không thành bạn tốt cũng nên xem nhau như bạn bè bình thường, còn không thì quan hệ xã giao gật đầu chào hỏi cũng được. Em nói không thể để mọi người biết chuyện đã xảy ra, nhưng em đối với tôi lại quá đặc biệt, làm sao giấu? Em đối với bạn bè bình thường không có phản ứng như vậy, người khác sẽ nghi ngờ. Theo lý mà nói, nữ đối với nam như vậy, nếu không phải rất ghét thì chính là rất để ý. Em là kiểu nào?".

Vừa dứt lời, Tần Vũ Phi liền đanh mặt lại, cô siết chặt chiếc đĩa trong tay, hung dữ trừng mắt với anh, sự tức giận hiện rõ trên mặt. "Cố

-Anh

-Kiệt." Gằn mạnh từng chữ một, đúng là biểu hiện bị chọc tức rồi.

"Thế nào?" Chọc cô tức giận rồi, ngược lại anh lại thấy thoải mái hơn, có chút buồn cười, cảm thấy biểu cảm của cô rất buồn cười.

"Anh bớt tự mình đa tình đi."

"Ồ." Anh cố tình tỏ vẻ không để tâm.

Cô tức đến thở phì phò, rất muốn quét tương cà chua đầy mặt anh, nhưng cô cần thể diện, đây là tiệc của bạn, cô không muốn mất mặt trước đám đông. Nghiến răng rồi lại nghiến răng, một chữ cũng nói không nên lời, cô "hứ" một tiếng rồi xoay người bỏ đi. Đi được hai bước, cô thật sự tức không chịu được, bức bối khó chịu, quay người lại, vừa thấy xung quanh không ai chú ý, cô giơ chân định đá anh một cái. Đá anh không đau cũng phải đá cho hả giận.

Côs vừa giơ chân, Cố Anh Kiệt liền vô thức lui về sau, cô mang giày cao gót gót nhọn, đá không trúng, liền chúi người về phía trước, đúng không vững. Cô đưa tay về trước theo bản năng, anh vội tiến lên đỡ lấy cô, người thì đỡ được, còn chiếc đĩa trong tay cô thì không, "xoảng" một tiếng chiếc đĩa đã chạm đất, khoai tây chiên, mực ống, phi lê cá gì đó rơi đầy đất, khoa trương nhất là tương cà chua đỏ thẫm ướt hết lên chân anh, còn dính lên cả quần.

Cố Anh Kiệt vẫn chưa kịp phản ứng, vừa nghe tiếng chiếc đĩa chạm đất đã thấy trước mặt lóe lên một cái, người vừa gây chuyện kia đã dùng tốc độ đáng kinh ngạc trốn ra sau lưng anh. Anh cúi đầu nhìn thảm cảnh dưới chân, ngẩng đầu lên, cả căn phòng đều đang trố mắt nhìn mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!