Chương 9: (Vô Đề)

Đẩy cửa phòng y tế bước vào, không thấy cô phụ trách đâu, chỉ thấy thầy chủ nhiệm ở đó.

-Em ấy bị sao? Thấy nó nằm trên tay Hoàng, hắn thoáng cau mày khó chịu.

-Bạn ấy bị sốt. Cô Hà đâu rồi ạ? Vừa nói Hoàng vừa đặt nó xuống giường, chắc tại tay cậu mềm quá nên nó ngủ say sưa không biết gì.

-Cô Hà hôm nay có việc nghỉ, thầy trực thay. Em về lớp đi, để thầy lo cho.

-Dạ, em ở lại xem bạn ấy có sao không đã.

-Không cần, em về đi, hết giờ xuống thăm.

Giọng nói dứt khoát của Duy Minh làm Hoàng không muốn cũng phải về lớp. Một mình ngồi ngắm nó, hắn bất giác mỉm cười. Nó thật dễ thương, nhưng cũng rất tinh nghịch. Hắn thấy mình có chút biến thái, sao lại ngồi đây ngắm một cô học sinh chứ, Nhớ lại lần tình cờ gặp nó ở sân trường. Hắn cũng là lần đầu tiên đến tham quan trường trước khi vào dạy, có biết gì đâu mà nó chạy lại hỏi đường, đã vậy cái mặt nó lúc đó hài không đỡ được nên hắn chỉ còn cách tránh xa cho an toàn.

Đang mãi ngắm, hắn không biết nó đã thức dậy từ lúc nào, đập vào tầm mắt nó là khuôn mặt đẹp trai nhưng cực kỳ đáng ghét.

-Ơ, sao thầy lại ở đây? Mặt nó ngơ ngác.

-Dậy rồi à? Em sốt hơi cao đó. Không trả lời câu hỏi của nó, hắn nhìn vào cái nhiệt kế trên tay.

-Hoàng đâu rồi? Nó nhớ là Hoàng đưa nó vào đây mà, sao giờ lại biến thành hắn cơ chứ.

-Cậu ấy về lớp rồi, em ngoan ngoãn nằm đây đi.

Không biết nói gì, nó mơ màng chìm vào giấc ngủ. Nó ngủ say sưa mà không biết có người ngồi bên cạnh mỉm cười nhìn nó.

Chiều, Quốc An đến chở nó về, vẫn còn nhớ chuyện hôm nay nó làm mặt lạnh với cậu.

-Doremon, vẫn còn giận hả?

Thấy nó giận, tâm trạng cậu cũng chẳng vui nên phải tìm cách làm hòa vậy.

-Hứ….

-Xin lỗi nha, lúc sáng tâm trạng tôi không tốt nên nói vậy thôi, Mon đại ca tha lỗi cho bạn nha.

Lần đầu tiên thấy cái kiểu nói chuyện này của lớp trưởng, nó không nhịn được cười, phải kiềm chế lắm lắm mới giữ được mặt lạnh với cậu ấy. Nghĩ nó còn giận, cậu tiếp tục năn nỉ. Trước giờ con gái trong trường đều muốn kết thân với cậu, vì cậu vốn là học sinh ưu tú, quản lý phòng công tác xã hội của trường, lại xuất thân trong gia đình giàu có nên chỉ cần cậu không vui, là đám con gái sẽ tìm mọi cách làm hòa với cậu.

Đây là lần đầu cậu đi năn nỉ ỉ ôi một đứa con gái, có chút mất mặt nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện bị nó lạnh nhạt là không chịu được, nên xuống nước xíu cũng chẳng sao.

-Mon yêu dấu, mặt Mon như con gấu, đừng giận nữa lớp trưởng sẽ dẫn Mon đi ăn kem.

Nghe đến kem nó sáng rỡ con mắt, không kiềm nổi nữa nó phá lên cười làm cậu đỏ mặt xấu hổ.

-Quốc An nè, nhìn mặt cậu hài ếu chịu được. hehe. Cái này là để trả thù mấy ngày trước cậu bắt nạt tôi, làm xấu mặt tôi giữa lớp.

-Doremon, cậu đúng là ghê gớm.

Quốc An nhéo mũi nó không buông làm nó la inh ỏi.

-Đáng ghét, báo hại tôi thành mũi cà chua rồi nè, đáng lẽ ăn một ly kem, bây giờ tôi đổi ý ăn 10 ly cho biết.

-Cứ tự nhiên, không cản, lúc đó cậu sẽ không còn là mèo ú nữa, mà sẽ là heo mập xấu xí, ống chề ráng chịu.

-Kệ, có 10 ly kem ống chề cũng chịu. Để tôi xem có quán kem nào đẹp đẹp đắt đắt không rồi mình đi.

-Cậu đang cảm, không được phép ăn lạnh, khi nào hết rồi tôi dẫn đi.

-Đáng ghét, biết ngay cậu chẳng tốt lành gì rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!