Chương 42: (Vô Đề)

Hôm nay kết thúc công việc sớm, cũng đã hai tuần rồi không gặp nó, hắn tranh thủ ghé qua trường cho nó một sự bất ngờ. Trong đầu tự tưởng tượng cảnh nó vui mừng mà chạy đến ôm chặt mình làm hắn mỉm cười khoái chí.

Đứng chờ một mình ngoài cổng, cuộc nói chuyện của những nữ sinh khác làm hắn chú ý.

-Ê hình như nhỏ Thiên Anh A3 quen với hotboy trường mình đúng không cậu?

-Trời, giờ cậu mới biết à? Trường mình ai chả biết, Quốc An quá chừng người thích, cuối cùng lại yêu nó. Buồn.

-Hai người họ quen lâu chưa?

-Không biết, nhưng mà cũng thân lắm rồi, ngày nào cũng chở nhau đi học chung, dính nhau như sam, còn đút nhau cơm trưa nữa kìa…

-…

Hắn cảm thấy có chút tức tối, không biết nó với Quốc An có thật như vậy không, chắc là không rồi, người yêu mình đâu phải là người như vậy. Nhưng không có lửa làm sao có khói, biết đâu thằng nhóc kia theo đuổi dữ dội quá nên nó đồng ý luôn thì sao. Lòng như lửa đốt, chỉ muốn nó nhanh chóng ra để hỏi rõ mọi chuyện, chờ thêm nữa chắc đầu hắn bốc khói luôn quá.

Ở trong trường, nó không hề hay biết sự có mặt của hắn ngoài kia nên hai đứa nó cứ tự nhiên vui đùa như thường ngày.

- Hôm nay tôi có gọi tài xế chở tụi mình rồi, không cần đi xe đạp đâu.

Quốc An nói làm nó mừng hết lớn, học cả ngày giờ chỉ muốn về nhà nằm dài trên chiếc giường thân yêu nghỉ ngơi mà thôi.

-Cậu đúng là hiểu ý tôi.

-Mặt cậu tái mét à, đi được không để tôi đỡ.

-Không cần, đến ngày này thì chẳng ai hồng hào nổi đâu. Bình thường.

-Thật không đó, thôi để tôi cõng cho chắc.

-Đã nói không cần rồi mà.

-Vậy thôi để tôi đỡ cậu, lỡ xỉu thì sao. Quốc An gác tay lên vai nó trêu chọc.

-Cậu xỉu thì có, xàm quá, bỏ tay xuống nhanh lên coi.

-Đừng có ngại, để tôi giúp cậu.

Hai đứa vừa đi vừa đùa giỡn, tay Quốc An vẫn nằm nguyên trên vai nó. Hắn vừa nhìn thấy đã điên tiết, bao nhiêu máu ghen trong người chạy hết lên não làm cái mặt hắn y chang cái mặt trận.

-Hai người làm cái gì vậy hả?

Câu hỏi của hắn làm nó giật mình, sao hắn lại xuất hiện giờ này chứ, không biết nhìn thấy hai đứa nó vậy có hiểu lầm không nữa. Quốc An thì chưa hiểu chuyện gì xảy ra lắm, nhưng nhìn thái độ của hai người họ cậu cũng đoán được phần nào.

Hắn kéo nó vào người mình như khẳng định chủ quyền, nhìn Quốc An với ánh mắt đầy thách thức, rồi quay sang nó âu yếm.

-Người yêu làm gì trong đó lâu thế?

-Em….

Nó thoáng bối rối, tự nhiên lại gặp trong tình huống này có chút ngại ngùng, dù gì hắn cũng từng là thầy chủ nhiệm của tụi nó mà.

-Mình về thôi, Quốc An tôi về trước nha.

Nói xong nó lôi hắn đi, để hắn ở lại mất công ghen bóng ghen gió rồi sinh chuyện nữa.

-Từ từ em, lâu lâu mới có cơ hội gặp lại học trò mình mà. Quốc An, giới thiệu với em đây là người yêu của tôi.

Quốc An dường như không đứng vững được nữa, cậu cố hết sức bình tĩnh để đối diện với hai người họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!