Nó chạy bở hơi tai mới kịp hắn, đúng là chân dài có khác, đi cũng nhanh hơn bình thường nữa.
-Chạy theo tôi làm gì? Tôi hấp dẫn vậy à? Hắn nhếch mép.
"Anh chỉ hấp dẫn với lũ ong thôi chứ tôi đây không cần nhá", nghĩ vậy thôi chứ nó không dám nói, dù gì cũng là nhờ vả, hạ mình một xíu cũng không sao.
-Tôi bị lạc đường, anh giúp tôi về ký túc xá được không? Nó nói với mặt ngây thơ vô số tội để hắn động lòng.
-À, ra là lạc đường à, thôi kệ, xem như tôi tích đức, đi theo tôi là về tới trường.
Nhìn cái mặt phách lối mà nó tức kinh khủng, phải chi bà mà không lạc đường thì đã khắc dấu X lên mặt tên này rồi.
Nó lê bước đi theo hắn trông thật tội nghiệp, thấy nó đi chậm, hắn bực bội quay lại quát
-Đi gì mà chậm như rùa vậy, không nhanh được một chút à?
-Không biết chân người ta đau à? Nó cũng quát lại lớn không kém.
Đúng là chân nó đau thiệt mà hắn không để ý, lúc nãy lấy giày ném tên kia nên một bên chạy chân không một quãng xa vậy không đau mới lạ. Nhìn thấy bàn chân rươm rướm máu hắn thấy có chút động lòng, cũng là nó có ý tốt giúp hắn thôi.
-Lên tôi cõng.
-Không cần, đồ xấu xa. Nó giận dỗi, mắt nó rơm rớm, chắc tại chân đau đó mà.
Không nói không rằng, hắn cúi xuống xốc nó lên lưng đi, mặc cho nó giãy dụa đánh bồm bộp vào lưng hắn.
-Bỏ tôi xuống.
-Cô không thể yên 5 phút à?
Hắn gắt lên làm nó im thin thít. Thôi kệ, ở trên lưng hắn cũng thoải mái mà, không tốn công sức đi bộ về, càng khỏe.
-Cô biết đánh nhau sao?
Nhớ lại chuyện nó thách đấu với tên kia hắn tò mò.
-Không.
-Sao liều thế? Hắn hơi bất ngờ.
-Thấy người gặp nạn thì cứu thôi, lúc trước tôi có mấy thằng đệ đi cùng nên chẳng sợ ai, bây giờ có một mình mới phát hiện là mình liều mạng quá.
Hắn bất ngờ với cái kiểu nói chuyện "chợ búa" của nó, quen biết nó chắc cũng không tệ như hắn nghĩ.
-Mà nè, sao anh lại đắc tội với bọn xã hội đen đó chứ?
-Tôi thiếu nợ không có tiền trả nên chúng muốn xử thôi. Hắn bịa chuyện.
-Anh làm gì mà nợ?
-Nhiều chuyện, hỏi gì mà lắm thế?
-Không nói thôi, anh đụng đến bọn chúng là không yên đâu, tốt nhất là bây giờ anh trốn cho đến khi đủ tiền trả bọn chúng.
-Ừm.
Đúng là ngây thơ, nói vậy mà cũng tin được, bó tay với nó rồi.
-Cô tên gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!