Thời gian cứ thế trôi đi, Thanh Ngân cũng không còn buồn về chuyện tình cảm nữa, Quốc An và Hoàng vẫn quan tâm nó như xưa, anh hai thì thường xuyên lên thăm nó hơn, dạo này còn hay dùng những lời lẽ khó hiểu để nói chuyện với nó nữa chứ, nhưng mà tính nó vô tư nên cũng chẳng quan tâm lắm. Nó chỉ thắc mắc không hiểu sao hắn làm cách nào mà Thiện Mỹ bị chuyển trường mà không có chút phản kháng nào.
Còn người yêu thì suốt ngày bận rộn với công việc, không còn thời gian gặp nó, cũng không còn nhắn tin ngọt ngào như trước. Vì yêu hắn, nó chấp nhận tất cả, chỉ là do công việc nhiều quá nên người yêu mới như thế thôi, nó tự trấn an mình.
Sinh nhật năm cuối cấp của nó, người yêu không đến được vì bận công tác, chỉ nhờ thư ký chuyển cho nó một bó hoa và một sợi dây chuyền bạch kim thật đẹp. Cất sợi dây chuyền vào hộp, nó thật sự không cần món quà đắt giá, điều nó cần là người yêu có thể bớt chút thời gian để bên cạnh nó trong ngày sinh nhật mà thôi. Nhưng dường như điều ước tưởng chừng đơn giản này lại trở nên vô cùng khó khăn đối với hắn.
Đang buồn rười rượi thì nhận được tin nhắn của Quốc An
-Chuẩn bị đi 10 phút nữa tôi qua đón nha.
Nó mỉm cười, lần nào tâm trạng không tốt cậu ấy cũng luôn xuất hiện đúng lúc, sau này ai làm người yêu của cậu ấy chắc sẽ rất hạnh phúc.
Đúng giờ Quốc An tới trước cổng ký túc xá, không quên mang theo bó hoa hướng dương thật lớn, loại hoa mà nó rất thích. Cậu đưa nó đến một bãi cỏ rộng lớn.
- Sinh nhật vui vẻ nha Doremon.
Cậu tặng nó bó hoa cùng với sợi dây chuyền thật đẹp, sao lại có món quà giống người yêu thế nhỉ, nhưng cảm giác khi nhận hai món quà này lại rất khác nhau.
-Món quà đẹp quá, mặt dây chuyền còn có hai chữ A nữa nè, tôi rất thích, cảm ơn cậu nhé.
-Để tôi giúp cậu đeo, nếu chưa được sự đồng ý của tôi thì không được tháo nó xuống biết chưa hả?
-Yes sir.
Rồi cả hai cùng nằm trên cỏ tận hưởng từng đợt gió mát lạnh và cùng ngắm bầu trời xanh bao la.
-Doremon, không ngờ được có lúc hai đứa mình lại thân nhau thế này hen.
-Ừ, nhớ lúc tôi mới tới, cậu ăn hiếp tôi như con ghẻ vậy đó. Nó mỉm cười nhớ về chuyện lúc trước của nó và Quốc An, mọi chuyện cứ lướt qua đầu hai đứa, thật đẹp, thật sống động.
-Ai biểu cậu ngang bướng quá chi. Ma mới mà còn láo cá nữa mới ghê, nếu gặp người khác không phải tôi là cậu chết chắc rồi.
-Ờ ha, lớp trưởng của chúng ta rất ư là tốt bụng, là thần tượng của biết bao nhiêu cô gái.
-Vậy cậu có nằm trong số đó không?
Nó hơi bất ngờ với câu hỏi đó, ý cậu ấy là sao nhỉ?
-Doremon nè, hôm nay hẹn cậu ra đây là có chuyện muốn nói với cậu.
Nó bắt đầu cảm thấy căng thẳng.
-Nghe có vẻ nghiêm trọng quá, cậu đừng làm tôi sợ nha Quốc An. Nó nửa đùa nửa thật.
-Cực kỳ nghiêm túc, cậu chuẩn bị tinh thần đi nha, nếu không cậu mà xỉu thì tôi không khiêng nổi đâu 1 tạ mỡ đâu.
-Hâm, nhìn tôi vậy mà 1 tạ à? Chơi với cậu lâu như vậy mới biết mắt cậu bị chột đó.
-Không đùa nữa. Quốc An ngồi bật dậy làm nó cũng ngồi theo, tình hình có vẻ hơi bị căng thẳng đây, nó sợ nhất là cái cảm giác hồi hộp này.
-Ê, Quốc An, cậu xem đám mây kia có hình con heo kìa, đẹp ghê chưa.
Mém xỉu với con nhỏ này, người ta đang tập trung tinh thần cao độ, phải khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí thế mà bị nó phá hoại bằng một câu nói không thể vô duyên hơn, con nhỏ này không bao giờ nghiêm túc nổi 30s mà.
-Con heo cái đầu cậu, cậu không thể nghiêm túc được hả Doremon? Quốc An vừa nói vừa đánh đầu nó.
-Không, nhìn mặt cậu ai mà nghiêm túc nổi chứ, tôi về đây.
Nói xong nó đứng lên chạy đi thật nhanh, để cậu ta đổi ý lại níu kéo nữa phiền lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!