Chương 34: (Vô Đề)

Hắn bế nó vào nhà vệ sinh, rồi đứng khoanh tay chờ.

-Anh định đứng đây luôn à? Ra ngoài cho em làm việc chứ.

Người ta vệ sinh cá nhân, còn thay quần áo nữa mà hắn đứng đây làm sao mà làm được, người yêu gì đâu mà chẳng hiểu ý đồng đội gì hết à.

Hắn nở một nụ cười gian tà.

-Ừ, chân em đau mà, chắc đi đứng khó khăn nên anh ở lại giúp đỡ.

-Không cần, giúp tới đây được rồi, khi nào thay quần áo xong em gọi. Nó dùng hai tay đẩy hắn nhưng hắn chẳng thèm nhúc nhích.

-Em cứ thay quần áo đi, có gì đâu mà ngại. Đàn ông với nhau cả mà. Hắn bật cười thành tiếng chọc quê nó, mắt nhìn nó từ trên xuống dưới ra vẻ thông cảm.

-ANH BỊ MÙ HẢ? NGƯỜI TA NỮ TÍNH VẬY MÀ KÊU ĐÀN ÔNG….

Nó tức tối hét lớn đến nỗi hắn dùng hai tay bịt tai chạy ra ngoài vẫn không xi nhê. Trời ạ, con gái gì mà dữ ghê gớm.

-Anh đùa thôi, người yêu anh là đẹp gái nhất. Nhanh lên anh chờ nhé.

Lại nịnh, người yêu đúng là chỉ giỏi mỗi khoản này.

Xong xuôi, hắn bế nó ra ngoài.

-Em có nặng không người yêu?

-Không…..

Chưa kịp mừng rỡ với câu trả lời ngọt ngào ấy nó đã bị dội một gáo nước lạnh vào người.

-Không….. nhẹ hơn con heo mẹ.

Người yêu khoái chí cười lớn, còn nó đánh bộp bộp vào ngực hắn.

-Đồ đáng ghét nhà anh, không biết nói giảm nói tránh à?

-Anh là giáo viên tiếng anh chứ có phải ngữ văn đâu, có sao nói vậy.

-Sai lầm vẫn là em, sai lầm khi chọn người yêu dạy anh văn. Nó lắc lắc đầu.

-Sai lầm cái đầu cô. Nói anh nghe tối qua sao lại bị kẹt trong nhà vệ sinh hả?

Đặt nó ngồi trên đùi, hắn vừa vuốt tóc vừa hỏi.

-Em cũng không biết nữa, em vào tìm điện thoại, rồi trượt té, sau đó tự nhiên cửa nhà vệ sinh đóng lại chắc là tại gió mạnh. Em mở cách nào cũng không ra được. Sáng ngủ dậy không hiểu sao nó lại nằm ở đây. Nó chỉ vào cái điện thoại thân yêu.

-Sau đó sao? Em ở trong đó đến bao giờ? Sao lại vê được? Hắn thắc mắc.

-Em không biết ở trong đó bao lâu nữa, nhưng lúc đó rất tối lại không có đèn, chân bị chảy máu nhiều nữa. Phải rất lâu sau Quốc An mới mở cửa cứu em ra. Nó mường tượng lại cảnh hôm qua vẫn còn rùng mình.

-Quốc An? Sao cậu ấy lại biết em ở đó? Hắn thoáng cau mày, cậu học trò này sao cứ thường xuyên xuất hiện bên cạnh nó thế nhỉ.

-Em không biết nữa, chắc tại không thấy em về nên Thanh Ngân nhờ cậu ấy tìm.

-Lần sau nhớ cẩn thận, lúc nào cũng mang theo điện thoại bên mình để có việc gì còn gọi được biết không hả?

-Yes, madam.

-Còn nữa, cấm em thân thiết với Quốc An nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!