Sáng, nó dậy thức sớm, sao hôm nay lại háo hức đến trường thế không biết. Thanh Ngân cũng thấy lạ trước sự ham học của nó.
-Sao hôm nay dậy sớm thế Mon? Tối qua không ngủ à?
-Ngủ rất ngon là đằng khác, tự nhiên hôm nay mình thấy yêu trường yêu lớp thế không biết.
Không tin vào tai mình, Ngân đưa tay lên rờ trán nó
-Đâu có sốt đâu ta, sao hôm nay bạn lạ thế.
-Hoàn toàn bình thường, có chứng nhận của bác sĩ đàng hoàng.
-Hôm nay có gì vui hả? Ngân tò mò.
-Có, ờ mà không. Sắp hết năm học, phải chăm chỉ học tập nếu không ở lại lớp thì mất mặt lắm. Mà sao hôm nay bạn nhiều chuyện thế? Có đi học không hả?
-Đi chứ.. À mà Mon nè, mình định cuối năm học này tặng cho thầy Minh một món quà mà không biết thầy ấy thích gì, bạn tư vấn giúp mình với.
-Ờ….ờ……. cái này mình cũng không biết nữa.
Nó cảm thấy có lỗi với Ngân, nếu Ngân mà biết nó với hắn đang yêu chắc bạn ấy buồn lắm.
-Giúp mình đi mà Mon dễ thương. Ánh mắt tràn trề hi vọng của Ngân làm nó không nỡ từ chối.
-Ok, nhưng để mình suy nghĩ rồi nói bạn sau nhé.
-Cảm ơn bạn nhiều nhiều. Mon nè, nếu mình theo đuổi thầy Minh, bạn thấy thầy ấy có thể thích mình không?
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Ngân, nó biết Ngân rất rất thích thầy, nó phải làm sao giờ có nên nói cho Ngân biết không?
-Mon, bạn sao thế?
Thấy nó đăm chiêu không trả lời, Ngân vỗ vai nó.
-Bạn xinh xắn hiền lành thế này chắc chắn có rất nhiều người thích bạn, sao phải là thầy ấy?
-Mình cũng không biết nữa, nhưng từ ngày đầu tiên gặp mình đã rất ấn tượng với thầy rồi.
Trong lúc Ngân đang vui vẻ hi vọng về một tình yêu đẹp như mơ thì mặt mày nó ủ dột buồn bã, cậu là người bạn thân nhất của tớ, biết bao người không yêu tại sao lại yêu cùng một người giống tớ cơ chứ?
-Con gái mấy người chuyện gì mà nói lắm thế? Ăn chung, ngủ chung, học chung vậy mà vẫn còn chuyện để nói. Bái phục, bái phục.
Quốc An đứng dựa vào cổng ký túc xá chờ hai đứa nó từ bao giờ.
-Nói xấu cậu đấy. Ngân của ngày hôm nay đã biết nói đùa, không còn quá thật thà như xưa nữa rồi.
-Sao mấy cậu lại đi tìm người không có điểm gì xấu để nói xấu chứ. Lớp trưởng nhà ta tự tin khỏi phải nói.
Từ đầu đến cuối, nó chỉ cười chứ không quan tâm lắm đến câu chuyện của hai người kia, Quốc An thấy hơi lạ.
-Ngân, cậu ấy hôm nay sao thế?
-Tôi cũng không biết nữa, lúc sớm còn vui vẻ lắm mà.
-Doremon, hôm nay sao thế? Mất túi thần kỳ à? Quốc An gác vai nó trêu.
Nó quay sang liếc cậu một cái, kiểu như là "Đang bực, cấm đụng" vậy đó. Nhìn qua nhỏ bạn, rồi nhìn Quốc An, trong đầu nó lóe lên ý tưởng táo bạo, đúng rồi, chỉ có Thiên Anh mình là thông minh nhất, hai người này mà thành một cặp thì đẹp không gì bằng rồi. Nó thay đổi 180 độ, mỉm cười thật tươi.
-Lớp trưởng, cậu thấy con gái lớp mình ai học giỏi hiền lành nhất? Nó thì thầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!