…
-Em nè, thật ra những người hôm trước em gặp không phải xã hội đen gì đâu, mà là người của ba mẹ anh đó. Hắn quyết định nói rõ về mình cho nó biết, không có lý do gì để giấu nó thêm nữa, vả lại nếu sau này nó biết chuyện lỡ giận nữa là tiêu.
-Hả??? Là sao?
Cố gắng tập trung vào từng câu từng chữ hắn nói, nó vẫn chẳng hiểu mô tê gì cả, không lẽ nó đúng là não heo như Quốc An nói sao ta.
-Anh không muốn theo sự sắp đặt của ba mẹ nữa nên quyết định theo đuổi đam mê của mình là dạy học, nên ba mẹ cho người ép anh về để tiếp quản công ty.
-Vậy là …..
-Anh không có nợ nần gì hết, cho nên mấy người đó thật ra không có ác ý gì với anh cả.
Bây giờ nó đã hiểu chút chút, trời ạ, cũng tại cái tật lắc xắc, chưa biết rõ đầu đuôi mà đòi làm anh hùng, ngẫm nghĩ lại mới thấy hèn gì lúc đó mặt hắn tỉnh như ruồi, không có vẻ gì là sợ sệt bọn kia hết.
-Xỉu, vậy mà không chịu nói, để người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân vậy đó, xấu hổ quá đi.
Hắn gỡ hai tay đang che mặt của nó xuống, nhẹ nhàng:
-Thật ra thì lúc đó anh đâu có cơ hội để nói, em nhảy cái ào vô rồi múa lửa đủ trò, làm sao anh nói được.
-Hic, quê quá đi mất. Tự nhiên chuyện gia đình người ta lại chen vào, đã vậy còn bày đặt ra tay cứu nam chính nữa chứ.
-Nhờ vậy anh mới biết em lo cho anh thế nào chứ. Hắn lại bắt đầu trêu chọc.
-Giận anh cho coi, không chịu nói để người ta còn ném giày vào người chú kia nữa, có lỗi với chú ấy quá.
Hắn cố nhịn cười, bắt ép bao nhiêu không được, bây giờ không không lại xưng anh ngọt ngào, người yêu mình còn nhiều điều phải khám phá lắm đây.
-Nếu thấy có lỗi thì sau này về làm vợ anh đối xử tốt với người ta một chút.
-Ai thèm làm vợ anh chứ. Giận anh rồi. Nó giận dỗi quay mặt chỗ khác.
-Anh xin lỗi mà người yêu, nhờ vậy anh mới thấy người yêu anh gan dạ, dũng cảm, mưu trí thế nào chứ.
-Khỏi nịnh.
-Thật mà, anh xin lỗi người yêu lần sau anh không dám nữa, anh xin lỗi người yêu lần sau anh không dám nữa, anh xin lỗi người yêu lần sau anh không dám nữa.
Câu nói của hắn làm nó bật cười, chỉ có người yêu mình mới có cái trò xin lỗi lạ lùng vậy thôi.
-Tha cho anh một lần này thôi đó, nhưng mà mai mốt phải lấy chiếc giày về cho em.
-Hả??
-Ai đút ăn đâu mà mà hả. Có lấy không thì bảo?
-Anh biết nó nằm ở đâu đâu mà lấy chứ, cái này khác nào mò kim đáy biển, em đúng là biết cách hành hạ người khác.
-Mặc kệ, đó là việc của anh. Ai bảo lừa em. Giờ ăn được chưa, em đói lắm rồi.
-Dạ vâng, xin tuân lệnh.
Con nhỏ này đúng là lắm chiêu nhiều trò, biết vậy đã không nói ra rồi, giờ biết tìm đâu ra giày mà trả cho nó đây?
Đang nói chuyện vui vẻ với nhau, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một chị gái cực xinh đẹp, thân hình cứ như là người mẫu chuyên nghiệp bước tới.
-A, anh Minh, lâu rồi không gặp, anh cũng đến đây sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!