............
Hắn chở nó đến một cửa hàng quần áo bên trong thành phố, nó thắc mắc
- Chẳng phải nói đi ăn sao?
- Em muốn vô quán ăn với bộ dạng này à, muốn xe sở thú tới hốt hai đứa đi hả?
Nó gãi đầu ra bộ hiểu
- Em quên mất tiêu, người yêu đúng là chu đáo. Ơ nhưng mà đâu có cần phải vô mấy chỗ sang trọng này đâu.
- Sao em lắm ý kiến thế? Vào thôi.
Hắn kéo tay nó đi vào, mấy người nhân viên nhìn hai đứa hết chỉ trỏ, xầm xì rồi che miệng cười, làm như bọn nó là người ngoài hành tinh vậy đó, có gì đáng cười đâu.
- Nhiều quá, em lười lựa. Nó ngồi xuống ghế than thở.
- Nè, chạy vô thay cái này đi. Ném cho nó cái đầm xanh đến gối, hắn tự tin với con mắt thẩm mỹ của mình.
Nó nhìn lên nhìn xuống một lượt, kiểu này hơi bị thùy mỵ, nó mặc chắc hài lắm.
- Nhìn cái gì mà nhìn, đi thay nhanh lên.
Nói nhẹ nhàng không bao giờ nghe, lúc nào cũng đợi hắn hét mới chịu nghe lời, phải dạy dỗ lại cô học trò nhỏ này mới được.
Thay đồ xong, nó bước ra trước sự kinh ngạc của hắn, trông nó lúc này thật nữ tính và xinh đẹp, không còn nét quậy phá thường ngày nữa. Hắn búng tay cái tách kiểu hài lòng, chọn vội cho mình bộ đồ đơn giản rồi dắt nó đi ra. Mấy người nhân viên thì khá bất ngờ, lúc đi vào trông hai người cứ như Chí Phèo
- Thị Nở, khi bước ra lại biến thành trai xinh gái đẹp thế kia, thật là ngưỡng mộ quá đi mất.
- Tập trung lái xe đi, làm gì mà cứ nhìn người ta hoài thế? Xấu hổ chết mất.
Không biết hôm nay có gì lạ không sao hắn cứ nhìn hoài làm nó ngại ngùng kinh khủng.
- Hôm nay người yêu của anh xinh quá, nhìn hoài không thấy chán.
- Dẻo miệng. Nó thấy xấu hổ quá, trước giờ ngoại trừ anh hai, có ai khen nó xinh đâu mà.
- Thật đó, đúng là người đẹp vì lụa mà. haha
- Khen người ta hay tự khen mình chọn đồ đẹp vậy hả?
- Cả hai, nhờ anh em mới có bộ đồ đẹp vậy, chứ đưa em chọn chắc thành thảm họa thời trang quá.
- Kệ tui, vậy mà cũng có người yêu đấy thôi.
Nó giả vờ chu môi hờn dỗi, hắn bẹo má nuông chiều.
- Giận hả cục cưng? Anh đưa đi ăn nhé, đến chỗ này nhất định em sẽ thích.
Hắn dừng xe trước một tòa nhà cao tầng xinh đẹp, đi tới đâu cũng có người mở cửa cúi chào, nó thấy hơi lạ, có vẻ như hắn là khách Vip ở đây vậy đó. Hắn dắt nó vào thang máy, chỉ có hai người nó mới dám lên tiếng
- Hình như thầy hay đến đây lắm hả?
- Không. À mà ra ngoài chỗ đông người cứ thầy thầy em em thế này giống như là anh đang dụ dỗ trẻ vị thành niên vậy đó.
- Sự thật là vậy mà.
- Còn cãi? không được kêu bằng thầy nữa biết chưa hả? Gọi bằng anh nghe chơi coi. Hắn cúi mặt nhìn nó chờ đợi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!