Nó ghé vào tiệm tạp hóa gần trường để mua ít đồ rồi đi bộ về luôn. Một mình lững thững trên đường, giờ mới thấm mệt, ước gì có cái giường để ngủ một giấc lúc này thì sung sướng biết mấy.
-Đi đâu mà giờ này mới về?
Hắn đứng khoanh tay cách cổng ký túc xá một đoạn, chắc ngại mọi người nhìn thấy. Sao hắn cứ hay xuất hiện bất ngờ trước mặt nó vậy không biết. Vẫn còn ấm ức chuyện lúc sáng, nó không thèm nhìn hắn
-Thầy đâu phải chú bảo vệ nên em không cần trả lời.
-Coi bộ em càng ngày càng lỳ lợm rồi đó.
-Cũng nhờ thầy ngày nào cũng hành hạ.
-Cho đến khi em biết nghe lời thì thôi.
-Đáng ghét.
Nói xong nó bước thật nhanh đi, hắn kéo tay nó lại.
-Sao sáng nay lại đau đầu? Ốm sao? Hắn áp tay lên mặt nó kiểm tra.
Cứ mỗi lần nhìn thấy ánh mắt quan tâm này của hắn là tim nó mềm nhũn cả ra, có cố gắng cứng rắn cách mấy cũng không được, không thể hiểu nổi chính mình nữa.
-Không, chỉ là hơi mệt thôi. Nó không dám ngước mặt lên nhìn hắn.
-Nhớ tự chăm sóc mình cho tốt biết chưa? 8h sáng chủ nhật anh đợi ở góc đường nhé. Hắn tự nhiên hôn lên trán nó rồi mỉm cười đi về.
Còn nó thì khỏi phải nói, cứ như người mất hồn. Cái gì mà 8h sáng chủ nhật, có phải là hắn đang hẹn hò mình không nhỉ? Không được, phải lấy lại tinh thần thôi, không bận tâm mấy chuyện vớ vẩn này nữa, việc đầu tiên lúc này là đánh một giấc đến sáng thôi.
………
Chủ nhật, nó từ chối đi chơi với lớp trưởng vì cuộc hẹn với hắn, không hiểu sao trong lòng lại háo hức gặp hắn như thế. Đúng giờ, nó đi bộ ra chỗ hẹn, hôm nay nó mặc bộ đồ yếm jean, chân mang giày thể thao trông rất xì tin.
-Quái lạ, sao giờ này hắn vẫn chưa đến nhỉ? Đừng nói là cho bà leo cây à nha.
Nó đưa tay lên xem đồng hồ, rồi nhìn xung quanh tìm kiếm. Chợt mắt nó dừng lại ở khách sạn sang trọng bên kia đường, là hắn, chính xác là hắn, nhưng còn cô gái xinh đẹp bên cạnh là ai? Sao họ lại đứng trước cửa khách sạn, phải chăng là……?
Nhìn thấy hai người họ thân mật nói cười vui vẻ, trước khi đi cô ta còn hôn lên má hắn một cái làm tim nó đau nhói, dường như không thở được, nó ngồi phịch xuống đất, nước mắt rơi lã chã. Hắn thật độc ác, hẹn nó ra để nhìn thấy cảnh tình tứ của hai người họ sao? Để nó nhìn thấy người của hắn xinh đẹp như thế nào sao?
-Thiên Anh, sao lại ngồi đây? Khó chịu chỗ nào nói anh nghe. Giọng hắn lo lắng. Vừa chia tay với cô gái kia xong, hắn chạy nhanh qua chỗ hẹn đã thấy nó ngồi gục mặt khóc ở đây rồi.
-Không liên quan đến thầy, thầy đi đi. Nó vừa lau nước mắt vừa đẩy hắn đi.
Chẳng hiểu chuyện gì, hắn dỗ dành:
-Sao lại đi? Chẳng phải hôm nay mình hẹn đi chơi sao?
-Không đi nữa, thầy muốn thì đi chơi với chị gái lúc nãy đi.
À, thì ra nhóc này đang ghen, hắn mỉm cười khoái trá.
- Ghen hả cô bé?
- Ai rảnh rỗi mà đi ghen với người không liên quan.
Nhìn cái mặt không quan tâm của nó mà hắn buồn cười, để xem em còn như vậy được bao lâu.
-Không đi chơi thật hả? Vậy để thầy đưa em về.
Đúng là cái đồ mau thay đổi, lúc trước tán tỉnh thì anh anh an hem em ngọt xớt, đến khi có người khác là thầy trò rồi. Nó bực mình khoát tay
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!