Tại phòng họp của trường
-Thầy nghĩ em cũng biết thầy gọi em vào vì chuyện gì rồi đúng không?
Sau khi đưa nó về, hắn trở về thay áo rồi đến trường gặp Thiện Mỹ sau giờ học.
-Dạ chuyện gì ạ? Em không biết. Nhìn vào ánh mắt của hắn, Thiện Mỹ hơi sợ.
-Thầy không muốn nói nhiều, chuyện em vừa làm là không thể chấp nhận được. Thầy không biết em vì lý do gì, nhưng em phải có trách nhiệm xử lý nó gấp trong hôm nay, nếu sau 1 tiếng đồng hồ mà còn tấm hình này nữa thì thầy không đảm bảo sẽ có chuyện gì xảy ra đâu.
Khuôn mặt hắn đanh lại, ánh mắt sắc bén nhìn qua Thiện Mỹ làm cô ta khiếp sợ, sao giọng nói của hắn lại có uy lực như thế?
-Thầy, thầy nói gì em không hiểu? Cô ta vẫn còn cố gắng chống chế.
-Thầy không gọi em đến đây chỉ để hỏi em có làm hay không, vì thầy thừa sức biết được chuyện này, thầy chỉ cho em cơ hội cuối cùng, đừng để thầy phải đích thân ra tay, lúc đó hậu quả em và cả gia đình cũng không gánh nổi đâu. Nhớ đó, 1 tiếng đồng hồ thôi. Em về xử lý chuyện của mình đi.
Tuy không hiểu rõ về Duy Minh nhưng Thiện Mỹ cũng đã từng nghe mẹ kể gia đình thầy là một gia đình có thế lực, trên thương trường cũng như ngoài xã hội ai cũng phải nể mặt, không ngờ thầy lại nhúng tay vào việc này, mặc dù không muốn nhưng cũng phải miễn cưỡng xử lý, chờ cơ hội khác ra tay với con nhỏ đó cũng được.
Rời khỏi trường với khuôn mặt tức giận, nhưng đi được vài bước đã gặp lớp trưởng và Hoàng chờ sẵn bên ngoài.
-Lớp trưởng chờ tôi sao? Cố nở nụ cười thật tươi, Thiện Mỹ bước tới.
-Gây chuyện xong vẫn còn có thể vui vẻ vậy sao?
Hoàng nhìn cô ta với ánh mắt khinh thường.
-Cậu muốn gì? Thiện Mỹ dư sức biết họ đợi cô có việc gì, chẳng qua là vẫn muốn giữ thể diện trước mặt lớp trưởng thôi.
-Chỉ muốn cảnh cáo cậu về chuyện cậu gây ra với Thiên Anh, nếu cậu còn tiếp tục gây chuyện tôi sẽ chẳng để yên cho cậu đâu. Tôi không muốn động thủ với con gái, nên đừng ép tôi.
Gương mặt Hoàng lạnh như băng, con nhỏ đó bỏ bùa mê gì mà ai cũng ra tay bảo vệ nó cơ chứ, thật muốn xé xác nó cho hả dạ.
-Có lẽ cậu nhầm người rồi, tôi hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì.
Nhìn cái mặt giả vờ ngây thơ của Thiện Mỹ mà Hoàng tức tối, nếu cô ta là con trai cậu đã sớm dùng vũ lực rồi.
-Đừng đưa bộ mặt đó ra nữa, ngay từ khi bắt đầu cậu đã âm mưu hại Thiên Anh rồi, chính cậu là người gài cậu ấy tham gia, cố tình may trang phục, cố tình đâm kim vào cậu ấy, cố tình cho người mang giày cao gót đến, cố tình may lỏng lẽo để váy tuột xuống, cố tình chụp hình và đăng lên web, tôi nói vậy có sai chỗ nào không?
Quốc An giận đến tím mặt, người con gái mà cậu muốn bảo vệ nhất lại bị cô ta hãm hại, không thể nhịn thêm một phút nào nữa.
-Tôi không có, đó là sự cố ngoài ý muốn. Quốc An, tin tôi đi, thật sự tôi không có.
Thiện Mỹ ôm tay Quốc An cầu cứu.
Cảm thấy ghê tởm với người con gái trước mặt, Quốc An đẩy cô ta ngã xuống không thương tiếc.
-Đừng vờ tội nghiệp trước mặt tôi nữa, cậu hại Thiên Anh với mục đích gì hả?
Nước mắt đầm đìa, cô ta không còn giả vờ được nữa.
-Tất cả những gì tôi làm chẳng phải vì cậu sao? Từ khi con nhỏ đó xuất hiện, cậu lúc nào cũng quan tâm đến nó mà không ngó ngàng gì đến tôi nữa., hức.. hức…
-Nếu Thiên Anh không xuất hiện, thì tôi cũng chỉ xem cậu là một người bạn bình thường, bây giờ thì đối với tôi, bạn cũng không thể nữa rồi.
Quốc An dứt khoát.
-Cậu đừng có mà đụng đến cậu ấy một lần nào nữa, đến lúc đó đừng nói sao tôi độc ác.
Nói xong Hoàng kéo Quốc An đi khỏi, để lại Thiện Mỹ ngồi khóc thảm thương trên đường "Thiên Anh, mày làm tao ra nông nỗi này, tao sẽ chẳng để yên cho mày đâu".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!