Chương 18: (Vô Đề)

-Thầy làm cái gì vậy hả? Em sẽ kiện thầy với ban giám hiệu cho xem. Nó chẳng biết làm gì hơn là lôi ban giám hiệu ra dọa.

-Cứ tự nhiên.

Cái thái độ không quan tâm đến lời nói của mình làm nó tức điên.

-Thầy nói đi, rốt cuộc thầy muốn gì? Em không có tâm trạng để giõn như mọi ngày đâu.

-Muốn em ngồi yên 15 phút.

Hình như hôm nay tâm trạng hắn cũng không tốt, hai mắt nhắm nghiền dựa vào thành ghế như đang suy nghĩ gì đó, nó cũng không muốn ồn ào nữa. Nó mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố này thật đẹp và sầm uất, sao nó vẫn cảm thấy cô đơn lạc lõng như thế.

Hắn nhìn sang nó, đôi mắt ấy giờ đây đã đượm buồn, không còn tinh nghịch như những lần đầu mới gặp. Là do hắn sao? Do hắn đã tổ chức cuộc thi vớ vẩn, do hắn không bảo vệ được nó sao? Hắn đã âm thầm đi theo nó từ lúc ra khỏi cổng trường đến giờ, chỉ đơn giản là muốn trông thấy nó, muốn xem nó có ổn không. Sáng nay hiệu trưởng gọi hắn lên trách mắng vì chuyện này, nhưng hắn chẳng quan tâm, tâm trí lúc này chỉ toàn hình ảnh của nó mà thôi.

Thấy nó khóc, hắn muốn chạy thật nhanh đến để an ủi, nhưng với tư cách gì đây? Thầy trò sao? Liệu nó có chấp nhận sự quan tâm của hắn không? Chỉ có những lúc ở cạnh nó như thế này, hắn mới cảm thấy nhẹ nhõm và an tâm hơn.

Hắn chở nó đến một hồ sen rộng lớn, nơi có thể nhìn thấy được cả chân trời. Lần đầu tiên nhìn thấy nhiều sen như thế, nó háo hức mà quên hết những phiền muộn trong lòng.

-Woa đẹp quá, sao thầy biết chỗ này hay thế?

Nhìn thấy vẻ mặt thích thú của nó, hắn mỉm cười dắt tay nó đến ngồi trên một cái chòi cạnh hồ, nhìn từ trên cao xuống có thể nhìn thấy một cánh đồng sen bát ngát giữa bầu trời xanh bao la.

-Có nhớ lần đầu tiên gặp nhau không?

Quái lạ, sao hôm nay lại hỏi mấy chuyện này nhỉ, nó thắc mắc.

-Không, không nhớ xíu nào hết á. Nó giả vờ.

-Vậy sao? Ngày đầu tiên đi học đã gặp hotboy rồi mà không nhớ sao? Hắn nhìn nó cười tà.

-Trời, người vừa xấu, vừa chảnh, vừa tự kỷ một mình dưới sân trường mà cũng gọi là hotboy sao?

-Vậy mà nói không nhớ, điều này chứng tỏ em rất chú ý đến tôi. haha.

Trời, thầy giáo mà cũng có bộ mặt nham nhở này nữa hả? Nó móc trong balo ra 50k đưa hắn.

-Thầy lấy tiền đi mua thuốc ngủ uống để mơ đi nha, uống hết 50k thuốc chắc sẽ mơ thấy đó. Ảo tưởng sức mạnh.

-Thôi khỏi, em để dành tiền đó mà mua bông băng thuốc đỏ đi, con gái gì đâu mà chân tay lúc nào cũng đầy thương tích.

Ánh mắt hắn quét qua vết trầy tên đầu gối và tay do nó té lúc nãy.

-Cái này mà nhằm nhò gì đâu, lúc trước em đua xe đạp với đám bạn bị té phải nằm viện cả 2 tuần có sao đâu.

Chưa kịp tự hào về thành tích của mình đã bị hắn cốc cho một cái rõ đau. Nó ấm ức xoa xoa đầu sưng một cục của mình.

-Em biết tại sao em học ngu rồi, suốt ngày bị thầy cốc đầu hoài giỏi sao nổi.

-Đánh cho em khôn ra thì có, con gái mà suốt ngày quậy phá biểu sao học giỏi được, ở chung phòng với Thanh Ngân mà không học hỏi được xíu nào hết.

Hắn cố tình chọc tức làm nó bực bội, sao nghe chính miệng nó nhắc tới Ngân làm nó khó chịu vậy chứ, xụ mặt một đống, nó giận dỗi.

-Vâng, em dốt xưa giờ rồi, thầy đi tìm người học giỏi nói chuyện cho nó cùng đẳng cấp.

Hắn suýt bật cười trước khuôn mặt giận dữ của nó, mới vừa vui vẻ đã chuyển sang bộ mặt này rồi, khó hiểu thật.

-Sao thế? Giận à?

-Ai dám giận thầy giáo chứ? Mất công bị đì ở lại lớp nữa. Nó quay sang hướng khác không thèm nhìn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!