Trở về nhà sau buổi dã ngoại, tâm trạng nó có phần phấn chấn hơn. Dạo này công việc bận rộn nên anh hai không trò chuyện với nó thường xuyên, ba muốn nó tập trung cho việc học nên không cho về nhà. Nó chẳng biết làm gì vào chủ nhật ngoài việc ngủ, dù gì cuối tuần Thanh Ngân về thăm nhà, chẳng ai làm phiền giấc ngủ vàng ngọc của nó nữa.
Reng…. reng….
Tiếng chuông điện thoại làm nó thức giấc, với tay lấy cái điện thoại, thầm nguyền rủa tên nào dám to gan phá giấc ngủ của mình.
-Whatttttttttttttt? Tiếng nó hét trong điện thoại làm Hoàng phải kéo điện thoại ra 2m vẫn còn nghe.
-Bà làm gì hét to vậy hả? Rách màng nhĩ tôi nè. Đến lượt Hoàng trả đũa.
-Nói, mới sáng sớm muốn gì đây hả?
-Đi chơi, tôi đang đứng trước cổng ký túc xá, cho bà 10 phút chuẩn bị.
Nói xong Hoàng cúp máy, hôm nay trời đẹp, cậu cực khổ đạp xe từ nhà đến đây chỉ để đi chơi với nó. Càng ngày cậu càng không hiểu nổi mình, gia đình cũng nhận ra sự khác biệt trong thời gian gần đây của cậu, không còn dưỡng da, không đứng trước gương, không ăn mặc điệu đà, không thích giam mình trong phòng nữa. Có lẽ sự xuất hiện của cô bạn cùng bàn đã làm cậu thay đổi hoàn toàn, cậu biết lo lắng cho ai đó, biết tức giận, biết ghen tuông, biết buồn, biết mở lòng mình với mọi người hơn.
-Ê, tên kia, tối qua không ngủ được hả?
Nó bước ra với bộ mặt tức giận, dạo này sao có nhiều người thích ra lệnh cho mình vậy không biết.
-Lên xe.
Hoàng hất mặt với nụ cười tỏa nắng, dưới ánh nắng ban mai, lần đầu tiên nó thấy cậu đẹp trai như vậy.
-Bình thường có người đưa đón, hôm nay đi xe đạp mới ghê, ông nhắm chở nổi không đó? Nó nghi ngờ.
-Không nổi, vậy bà chở tôi đi.
Cái kiểu nói chuyện tỉnh ruồi của Hoàng làm nó bất ngờ, lẽ ra cậu ta phải nói là "Thiên Anh, bà có nặng bao nhiêu đâu mà lo", hay ít nhất cũng là "tôi mạnh lắm, yên tâm đi". Đằng này lại kêu nó chở, làm như nó là đàn ông vậy đó.
-Ông rủ tôi đi chơi mà bắt tôi đạp xe hả? Đúng là vô phúc mới có thằng bạn như ông. Ra sau ngồi đi.
Nói đùa mà không ngờ nó làm thật, vậy tôi sẽ xem cậu khỏe tới đâu. Hoàng nhe răng cười với nó rồi ra ngồi ra yên sau.
-Cười con khỉ. Giữ cho chắc vào, không thôi rớt xe đó. Mà quên, đi đâu? Tôi không biết đường đâu đó.
-Đi khu vui chơi, tôi chỉ đường cho bà.
Trong đoạn đường vắng, nó vừa chạy vừa lạng lách, bốc đầu xe lên làm Hoàng toát mồ hôi hột.
-Bà chạy gì ghê vậy? Xuống tôi chở cho. Nhiều khi tôi thắc mắc bà có phải là con gái không đó.
-Ai biểu kêu tôi chở, người gì đâu mà nặng kinh khủng, chút nữa tôi phải ăn gấp đôi mới lấy lại sức được.
-Dừng xe, đổi tài.
Vừa nghe câu này nó dừng xe ngay lập tức, gì chứ nghe đổi tài là vui rồi.
Hoàng chở nó chạy vào khu vui chơi, mua vé rồi kéo nó đi.
-Ê, tôi nói ông đừng buồn nha, trên mặt ông có cái mụn kìa, tiêu rồi.
Nó biết Hoàng rất coi trọng nhan sắc, chỉ cần một cái mụn nhỏ xíu có thể làm Hoàng thay đổi tâm trạng liền.
-Kệ, tôi thấy tôi đẹp hơn khi nó xuất hiện.
Thấy cái vẻ mặt bất ngờ của nó, cậu cười cười rồi kéo nó chơi đủ trò cảm giác mạnh, nó chẳng những không sợ mà còn tỏ ra thích thú nữa. Hoàng thấy lạ, con gái hầu như sợ mấy trò này lắm, cũng có khi không sợ cũng cố ra vẻ sợ, còn nó mặt tỉnh như không, một trò còn đòi chơi mấy vòng mới ghê, đến cả con trai như cậu còn phải thua nó nữa là.
-Ê, bà không biết sợ hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!