Chương 48: (Vô Đề)

"Này cậu…" người lao công lay Minh Quân. 

"Này! Cậu không sao chứ?" người lao công vẫn kiên nhẫn.

Anh từ từ mở mắt, ánh sáng chói chang của mặt trời chiếu vào mắt khiến anh khó chịu. Đầu anh như đang quay cuồng, phải một lúc sau mới nhìn rõ được người trước mắt.

"Cậu dậy rồi à?" người phụ nữ nói.

"Cháu… Cháu đang ở đâu?" anh ngồi hẳn dậy, dùng tay xoa xoa đầu hỏi.

"Cậu đang ở công viên! Cậu ngủ ở đây cả đêm à?" người lao công quan tâm anh: "Cậu không sao chứ?"

"Dạ! Cháu không sao, cảm ơn bác." anh lễ phép, người lao công khẽ gật đầu rồi bà tiếp tục công việc của mình.

Anh nhìn quanh, anh nhớ hôm qua anh ở trong bar, sao giờ lại ở đây? Anh lắc lắc đầu.

Anh sờ lên môi mình…không phải cô đã ở đây sao? Cô đã bên cạnh anh? Anh cố gắng lục lại trí nhớ, hình như anh nghe giọng nói của cô, cô đã khóc sao? 

Anh nhăn mặt, lắc lắc đầu, ngốc! Làm gì có chuyện cô ở đây chứ? Cô không yêu anh, sao phải đến đây? Ha! Chắc anh uống say quá nên mới vậy.

Anh cười khổ, tim anh vẫn còn âm ỉ đây, nó vẫn còn đang chảy máu. Anh nên học cách quên đi một người, thật buồn cười.

Anh loạng choạng bước đi, bắt một chiếc taxi để về nhà chuẩn bị đi học.

Rào rào" từng dòng nước lạnh vuốt gương mặt anh, anh đứng đối diện với bức tường trong phòng tắm.

Anh cố gắng thở trong dòng nước đó. Anh nhắm chặt mắt lại, nước làm anh tỉnh táo, nước cuốn đi sự mệt mỏi, anh thầm mong nước cũng sẽ cuốn đi hình ảnh cô trong đầu mình.

Chợt gương mặt cô hiện ra, gương mặt chăm chú của cô khi ngắm cảnh mặt trời mọc.

Đôi mắt như rực sáng, long lanh. Đôi môi khẽ mỉm cười hài lòng, làn da cô như nhuộm sắc cam của mặt trời, rồi làn sóng biển đưa gió tới bên cô, tới bên vuốt mái tóc cô bay. Rồi cô quay mặt qua, nhìn anh, cô cười, nụ cười thật đẹp.

"Aaaa!" anh gào thét. Anh van xin tâm trí đừng nghĩ tới cô nữa, quên hết đi. Tại sao anh không quên được? Sao anh không nhớ cô đã làm gì mình chứ? Cô đã bóp nghẹt tim anh...

Anh lại ra sức nhúng mặt vào nước lạnh, nhưng không thể nào tỉnh táo được, không thể xoá đi nụ cười thanh khiết của cô khỏi đầu, không thể làm dịu đi nỗi đau trong ngực, cũng không thể nào đối mặt với sự tan vỡ của tia hy vọng cuối cùng sót lại trong tim anh.

"Không ! Mơ à!"

Cô đã nói với anh câu đó.

Mơ? Đúng, anh mơ! Anh quá mơ tưởng, mơ tưởng cô cũng yêu mình, mơ tưởng rằng anh đã đặt đúng ván cờ, mơ tưởng rằng anh sẽ thắng ba mình, giờ thì sao? 

Sụp đổ hoàn toàn.

Chẳng còn gì cả.

Chỉ còn một trái tim đang gào thét ầm ỉ.

Thưa cậu chủ! Đây là người cậu cần!"

Tuấn bế Tinh My, đặt trên một chiếc giường sang trọng, trong khi đó Minh Nhật đang ngồi trên một chiếc ghế sofa gần đó, hướng ra biển, cậu đang thưởng thức bữa sáng sang trọng cùng với sóng biển rì rào trắng xóa.

Minh Nhật vẫn tiếp tục ăn mặc dù đã nghe Tuấn nói.

Kết thúc bữa sáng, cậu đặt dao nỉa xuống, đứng dậy, nhìn cô đang nằm trên chiếc giường trắng.

"Tốt! Cậu vất vả rồi!" Minh Nhật nói, đi tới bàn, lấy một li rượu nhỏ, rồi nhìn cô một lượt.

"Một con nhỏ bình thường!" Minh Nhật nhận xét: "Không ngờ khẩu vị của hai tên đó lại bình thường tới vậy!" cậu nhếch miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!