Chương 14: (Vô Đề)

Căng thẳng quá đi ..... =_=..... Sorry mọi người, sau khi viết xong chap 13 Nấm ăn được 1 đống gạch đá của mấy đứa trong lớp, rồi lại mất thời gia để lấy đống gạch đấy đi xây phòng tác chiến chuẩn bị tinh thần đi ôn thi.... Hiện nay đầu nấm sắp nổ vì học nhiều, viết xong chap này chắc thăng thiên luôn quá......

Tại bệnh viện.....

Không khí u ám bao trùm...

Lết chân trên nền gạch trắng toát, lòng như rối bời, trong đầu câu hỏi khi nãy cứ quanh quẩn quanh Thiên....

'' Sao lại ko trùng, sao nhóm máu của mình lại khác, có chuyện gì..... Hay là...... LÀm gì có chuyện đó được nhỉ.... Chắc là ko phải đâu.... "

Ting.... Tiếng ''Ting" nặng nề vang lên.... Cửa mở, đèn tắt..... Đã phẫu thuật xong...... Các bác sĩ đã ra.... Mang theo chiếc xe bệnh chứa cái của nợ... ( Mà đúng là vậy mà.... )

- Bác sĩ, Thiên Anh sao rồi ạ?

- Lâm vẻ mặt lo lắng, chạy đến bên giường bệnh, Vừa nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt vừa hỏi...

- Cô bé đã qua giai đoạn nguy kịch, cần nghỉ ngơi thêm.

- Bác sĩ vừa cười vừa nói...

- Dạ. Vâng...

- Thở phào nhẹ nhõm, Lâm nhẹ nhàng nói ......

- May quá rồi anh Thiên. Thiên Anh ko sao rồi....

- My nở nụ cười tươi tắn....

- Chắc sẽ sớm được ra viện thôi ! Anh Thiên đừng lo nha.... Vậy là tốt rồi.....

- Ừ....

- Thiên gật nhẹ rồi ra ngoài hành lang....

"Tại sao nhỉ... Tại sao lại không đúng....... Thiên Anh và mình là anh em cơ mà..... Hay... Chắc ko phải đâu nhỉ...... " 1 mớ câu hỏi rối như bồng bông ngay càng nhiều vây quanh đầu Thiên....

Bỗng....

- Khánh Thiên!

- Giọng nói quen thuộc từ đâu vọng đến.....

Quay đầu lại,.....

- Thiên ... Thiên Anh ko sao chứ? Trời ạ... Thế nào mà phải nhập viện vậy con......

- Người mà Thiên muốn gặp nhất, cũng là người có thể giải đáp những câu hỏi của cậu đang ở ngay đây...

- Thiên Anh ko sao đâu ba ạ.....

- Trả lời 1 cách dứt khoát, rồi nhìn 1 cách ngập ngừng vào người đang đứng trước mặt mình, Thiên phân vân ko biết có nên để ba giải quyết mọi thắc đang luẩn quẩn trong đầu mình ko....

- Ba này ......

- Gì con ?

- Nhìn Thiên bằng ánh mắt trìu mến, ba Thiên nhẹ nhàng hỏi làm mọi dũng khí của Thiên như bay đi hết......

- Dạ...... Ko.... ko ... có gì đâu ạ........ Ba muốn đi thăm Thiên Anh ko ạ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!