Chương 13: (Vô Đề)

Trước tiên, nấm vô cùng xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu... Hix ..... Mọi người đừng trách nấm ác, cái này là do nấm bận học, lúc rảnh thì lại đến phiên văn nghệ lên thay.... Có trách thì mang gậy đến trường nấm nha, nấm vô can..... Thôi, lải nhải đủ rùi, mời mọi người đọc tiếp truyện còn ủng hộ cho nấm! ^_^

- Linh.... Linh... Linh.... Linh hả...?

Quay mặt lại, Linh thấy 1 dáng người cao to, khuôn mặt anh tú trông ngơ ngác ngờ ngệch như người nguyên thủy trông thấy máy bay..... Đứng dậy, đưa tay ra, Linh nhẹ nhàng cất giọng:

- Xin chào. Tôi là Hàn Băng Linh, giám đốc công ty Thiên Nhân. Mời anh ngồi....

- Nói rồi cười nhẹ 1 cái, Linh đi sang chiếc ghế đối diện ngồi xuống, để mặc cho anh Phong của chúng ta đanh ngơ ngác ko hiểu cái khỉ gì đang diễn ra.....

- Lũ khỉ.... Chúng mày biết bao nhiêu giờ rồi ko mà ko thèm đến hả.... Đã thế mai bố mày cho thăng thiên luôn nha con.....

- Nguyên vừa nhìn vào đồng hồ, miệng vừa chửi rủa 1 số đứa nào đó.....

- Anh Nguyên.............. Em ĐÓI!

- Tuyết Anh thở dài vì đã 15 phút chưa được ăn..... ( Chị Tuyết Anh ăn ít vậy thảo nào người thon thả thế... )

- Đói thì tự lấy mà ăn... Bao nhiêu tuổi rồi.....

-Nói với giọng hầm hực bực mình, Nguyên đã làm tan nát trái tim ai kia....

Gục đầu xuống bàn, Tuyết Anh buồn, buồn lắm, buồn vì Nguyên quan tâm đến lũ nặng gần 100 kg mà ko quan tâm đến cái dạ dày nhỏ bé mấy trăm gram của cô, phần vì đói...... ( Nhưng chủ yếu là đói ...... )

- Ê Nguyên tôi cũng đói rồi, ăn gì trước đi... Kệ xác 2 đứa điên kia.... Chúng nó làm gì mà lâu đến nỗi tôi sạc điện thoại 3 lần rồi mà vẫn chưa vác mặt tới....

- Thiên vừa nói vừa 2 tay hai cái đùi gà..... ( Cẩn thận mắc nghẹn chết nha anh Thiên.... )

- Ông.... Ông... Ông....

- Nguyên nói mà mi mặt cứ giật giật....

-Sao... Sao... Em lại ở đây.....

- Câu hỏi rất chi là ngu của anh Lâm...

- Công việc....

Lấy lại bình tĩnh, Lâm ngồi xuống ghế:

- Đúng là 1 người con gái hoàn hảo. Vừa xinh vừa giỏi..... Ko hiểu sao em vẫn chưa có bạn trai nhỉ....

- Tán tỉnh nhau hả anh Lâm...

- Hoàn hảo mà vẫn có người vứt bỏ.....

- Linh vừa nói vừa cười cay đắng....

- Hả? Là sao?

- Mặt Lâm ngơ ngác tập hai như người nguyên thủy nhìn thấy ô tô....

- Ko có gì... Bây giờ chúng ta vào công việc chứ....

- Hả.... À.... Ừ......

- Thật ko đáng mặt nữ.... nhầm nam nhi mà.... Chán anh Lâm quá.....

- Anh đã biết những gì về Hà Nhân rồi?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!