1.
Mấy năm trước, vì sự hoang đàng của bản thân mà tôi đánh mất Lâm Dao, mất luôn cả công ty, sống đời bệ rạc. Bố mẹ tôi đã nhiều lần can thiệp, muốn mắng cho tôi tỉnh ra.
Nhưng tôi cứ như lún sâu vào vũng lầy, làm thế nào cũng không thoát ra nổi.
Tháng trước là sinh nhật bố tôi, ông uống rượu rồi rơi nước mắt, chỉ vào mái đầu bạc trắng của ông cho tôi xem: "Bố đã là người bước nửa chân xuống mồ rồi, con đừng để bố phải lo lắng thêm nữa."
Cuối cùng tôi cũng gật đầu, quay trở lại với công việc đúng chuyên môn của mình.
Công ty đã không còn cổ phần của tôi nữa, may mà Du Phong vẫn rộng lượng đón nhận, nhanh chóng giao cho tôi một khách hàng lớn.
2.
Công ty đối tác nằm ở thành phố S.
Người thanh niên tên Tiểu Chu phụ trách tiếp đón tôi rất nhiệt tình, cứ luôn miệng giới thiệu với tôi về Trương tổng, Trương Tiêu, của họ.
Tiểu Chu khen Trương tổng hết lời, nói anh ấy tuổi tác ngang bằng tôi, không hề kiểu cách ra vẻ, tính tình lại tốt, cực kỳ dễ gần.
Cuối cùng, cậu ta hỏi tôi có còn độc thân không.
Tôi hơi ngẩn ra, cười đáp mình vẫn đang độc thân.
Tiểu Chu thở dài một tiếng: "Thế thì gay rồi."
Cậu ta nói sếp mình cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội rất thích "ngược chó độc thân", đúng chuẩn một kẻ cuồng khoe vợ.
"Bất kể anh có nói chuyện gì với sếp, anh ấy đều có thể lái sang chuyện vợ mình, rồi khoe với anh một tràng dài."
Sau khi gặp mặt, tôi nhận ra lời Tiểu Chu nói không sai chút nào.
Trương Tiêu cười ha ha bắt tay tôi, vừa mở miệng đã là: "Giám đốc Lục chắc vẫn chưa ăn gì nhỉ? Để Tiểu Chu đưa anh đi nếm thử mấy món đặc sản ở đây. Tôi? Tôi thì không đi đâu, vợ tôi làm cơm cho tôi mang đi rồi, thơm nức mũi luôn, đầu bếp ở đâu cũng không sánh bằng, để tôi cho anh xem…"
Anh ấy nhiệt tình cho tôi xem hộp cơm tinh tế của mình.
"Anh xem, cần tây xào thịt để giúp mềm hóa mạch máu; xà lách xào nấm hương để bổ sung chất xơ; dạo này đang có dịch cúm, canh xương hầm bào ngư để tăng cường sức đề kháng; còn cả món thịt kho Đông Pha này nữa, món tôi thích ăn nhất đấy..."
Nói xong anh ấy lại ra vẻ phiền não: "Đã bảo không cần làm mà cô ấy cứ nhất định phải làm, nói là sợ tôi ăn không ngon. Tôi chỉ sợ cô ấy mệt thôi, một tuần tôi chỉ cho phép nấu ba lần, vậy mà cô ấy cò kè mặc cả với tôi đòi nấu bốn lần..."
Dù nói là phiền não, nhưng khóe miệng anh ấy chưa lúc nào hạ xuống.
Bầu không khí hạnh phúc tràn ngập quanh người anh ấy đủ sức làm "mù mắt" bất kỳ kẻ độc thân nào.
Tiểu Chu nghe thấy sốt ruột: "Trương tổng, sếp nói mỗi ngày nhưng bao giờ mới cho chúng em nếm thử tay nghề của bà chủ đây?"
Trương Tiêu lập tức đổi sắc mặt: "Thế thì không được! Vợ tôi chỉ nấu cơm cho mình tôi ăn thôi, các cậu mau đi tìm chỗ mà ăn cơm đi."
3.
Công việc ở thành phố S diễn ra rất thuận lợi.
Năng lực làm việc của Trương Tiêu thực sự rất mạnh, nghiêm túc, trách nhiệm lại có sức hút, ngoại hình cũng cao ráo thanh tú, khiến không ít cô gái trẻ ngưỡng mộ.
Có nữ nhân viên nói giọng ghen tị: "Trương tổng cũng đừng quá khom lưng cúi đầu như thế, theo em thấy, vợ anh lấy được anh mới là phúc phận đấy."
Trương Tiêu nghiêm mặt đáp: "Không được đùa thế. Tôi lấy được vợ mình mới thật sự là may mắn. Tôi khó khăn lắm mới theo đuổi được, cô ấy chính là trụ cột tinh thần của nhà tôi."
Nghe nói lúc vợ Trương Tiêu gả cho anh ấy, chính là lúc công ty của anh ấy đang kinh doanh khó khăn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!