25.
Lúc đi xuống nhà, đôi lông mày của Du Phong nhíu chặt.
"Mày thấy rồi đấy, tình trạng của Lâm Dao rất tệ. Tao cứ nghĩ nút thắt ở đâu thì gỡ ở đó, để mày đến thử xem sao. Xem ra chỉ gây ra tác dụng ngược."
Tôi chân thành cảm ơn cậu ta: "Cảm ơn mày đã chăm sóc cô ấy tốt như vậy."
Du Phong cười nhạt: "Cũng không chăm sóc được bao lâu nữa đâu, cô ấy đã định đi từ lâu rồi. Là tao nói có người bạn gửi nuôi hộ một con mèo vài ngày, hy vọng cô ấy có thể ở nhà giúp tao trông nom nó, nên mới giữ chân được cô ấy đến giờ. Cái cớ này cùng lắm cũng chỉ dùng thêm được một tuần nữa thôi."
Tôi gật đầu: "Tao biết nên làm gì rồi."
Tôi ngước nhìn vầng trăng sáng trên cao.
Còn nhớ lúc mua nhà, Lâm Dao rất thích những căn hộ tầng cao ở khu chung cư này vì có tầm nhìn rất đẹp. Cô ấy bảo chúng tôi có thể cùng nhau ngắm bình minh, ngắm trăng mỗi ngày.
Khi ấy tôi còn cười cô ấy ngốc nghếch, không chọn căn hộ cao cấp rộng rãi ở khu trung tâm thương mại mà lại đi chọn căn nhà không có ưu thế gì thế này.
Cuối cùng Lâm Dao vẫn chiều theo ý tôi, chuyển đến khu vực sầm uất nhất thành phố.
Đến giờ tôi mới hiểu ra, mọi thứ vốn không liên quan đến vật chất, cũng không liên quan đến sự đổi thay của thế sự.
Tình yêu của Lâm Dao luôn thuần khiết như vậy, chỉ mong được cùng người ngắm nhìn mặt trời mọc, trăng lặn, mong được gắn kết chặt chẽ với cuộc đời người ấy.
Chỉ là người đó, vĩnh viễn không thể là tôi được nữa.
26.
Ngày thứ hai sau khi gặp Lâm Dao, tôi và Dương Y bị gán cho cái danh "mèo mả gà đồng", leo thẳng lên bảng tin nóng của địa phương.
Tên thật, hình ảnh, công việc, tất cả đều bị phơi bày.
Những tấm hình lả lơi, khiêu khích mà Dương Y gửi cho tôi, những dòng tin nhắn tán tỉnh qua lại giữa chúng tôi, cả những tin nhắn Dương Y khiêu khích Lâm Dao trên wechat, đều bị tung ra hết.
Cùng lúc đó, lại có thêm vài người đứng ra tố cáo Dương Y từng quyến rũ bạn trai của họ, là một kẻ chuyên đi phá hoại gia đình người khác, chỉ thích hưởng thụ cảm giác chiến thắng khi đánh bại được chính thất.
Trên mạng, người ta chửi bới tôi là "có mắt như mù, phân chó bên ngoài cũng thấy thơm", chửi Dương Y là "loại rẻ tiền, ruồi nhặng thì chỉ xứng với trứng thối".
Dĩ nhiên, cũng có rất nhiều tiếng nói đồng cảm với Lâm Dao.
"Chị gái nhanh vứt tên tồi tệ đó đi, một mình vẫn xinh đẹp."
"Tức ch|ết tôi, thương cho 8 năm thanh xuân của chị ấy quá."
"Ôm chị một cái, hy vọng chị không vì loại rác rưởi đó mà đau lòng, sớm bước ra khỏi bóng tối nhé."
...
Dương Y gọi cho tôi cháy máy, gào thét hỏi tôi phải làm sao bây giờ.
Nhà cô ta bị tạt sơn đỏ với dòng chữ "thứ lẳng lơ đê tiện, đi chết đi", đi làm thì đồng nghiệp đều nhìn cô ta bằng ánh mắt ghê tởm, người qua đường nhận ra cũng mắng chửi vài câu, bố mẹ cô ta không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
Tình cảnh của tôi cũng không khác mấy.
Trong sự chỉ trích của dư luận, tôi đã đem toàn bộ cổ phần công ty bồi thường cho Lâm Dao.
Lâm Dao lập tức bán rẻ số cổ phần đó cho Du Phong, rồi đem toàn bộ số tiền đi quyên góp, cô ấy không muốn có bất kỳ liên quan nào với tôi nữa.
Dương Y khóc lóc nói cô ta sẽ kiện Lâm Dao, kiện Lâm Dao hủy hoại danh dự của mình, cô ta muốn Lâm Dao phải ngồi tù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!