Chương 6: (Vô Đề)

21.

Lúc tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt tôi là trần nhà trắng toát, giường trắng tinh.

Là bệnh viện.

Đầu tôi đau như búa bổ, dạ dày thì nóng rát như có lửa thiêu.

Tôi nhớ lại chuyện tối qua, sau đó tôi đã gửi tin nhắn thoại cho Du Phong. Có vẻ nghe thấy tình trạng của tôi không ổn nên cậu ta đã vội vàng chạy đến đưa tôi đi cấp cứu.

Ngộ độc thực phẩm cộng với ngộ độc rượu, phải súc ruột.

Lúc đó tôi quá đau đớn, không còn phân biệt nổi là đau thân thể hay đau lòng, chỉ thấy chỗ nào cũng đau, đau đến mức sắp chết đi được.

Tôi nhớ mình đã không hề hợp tác với bác sĩ, cứ nắm chặt lấy tay Du Phong, cầu xin cậu ta cho tôi gặp Lâm Dao một lần. Dù có chết, tôi cũng muốn nhìn thấy cô ấy rồi mới nhắm mắt.

Mãi đến khi thấy Du Phong đồng ý gọi điện cho Lâm Dao, tôi mới an tâm mà hôn mê.

Tôi khó nhọc chống tay ngồi dậy, tràn trề hy vọng đảo mắt nhìn quanh phòng bệnh.

Không có Lâm Dao.

Chỉ có Du Phong đang tựa vào cửa, nhìn tôi với ánh mắt nặng nề.

Tôi nhìn cậu ta định mở lời, nhưng cổ họng bị tổn thương không thốt lên lời được.

Du Phong đỡ tôi ngồi tựa vào gối, giải đáp: "Lâm Dao không đến. Tao đã gọi cho cô ấy, cô ấy nói, không còn liên quan gì đến cô ấy nữa rồi."

Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.

Cho dù tôi sắp ch|ết, Lâm Dao cũng không bận tâm nữa, phải không?

Những ngày này, nước mắt của tôi cũng trở nên rẻ tiền rồi.

Giờ tôi mới biết, hóa ra mỗi lần rơi lệ đều đau lòng đến thế.

Vậy mà Lâm Dao ở bên tôi đã phải rơi bao nhiêu nước mắt, đã khóc bao nhiêu lần. Có phải cô ấy đã luôn rất đau khổ không?

Thấy tôi ngồi đờ đẫn như một kẻ ngốc mà rơi nước mắt, Du Phong cúi đầu im lặng vài giây rồi bước ra ngoài.

Lúc quay lại, cậu ta nói với tôi: "Lâm Dao đồng ý gặp mày một lần."

Điều kiện của Lâm Dao là, sau này tôi không được đến làm phiền Du Phong nữa.

Cô ấy nói Du Phong không nợ cô ấy, không đáng phải vì cô ấy mà chịu đựng sự quấy rầy vô lý của tôi.

Cuộc gặp gỡ mà tôi dùng cả mạng sống cũng không đổi lại được, cuối cùng lại nhờ Du Phong cầu xin mà có.

Tôi không còn phẫn nộ hay không cam lòng nữa, chỉ còn lại sự cảm kích.

Tôi tích cực điều trị để sớm hồi phục, chỉ mong nhanh chóng xuất viện để được gặp Lâm Dao lần cuối như cô ấy đã hứa.

22.

Làm kiểm tra xong, hoàn tất thủ tục xuất viện, tôi về nhà thay quần áo, cạo râu.

Những ngày qua trông tôi tàn tạ không ra hình người, tôi phải chỉnh đốn lại bản thân sao cho lịch sự, dễ nhìn một chút.

Chọn hoa và quà, lúc cùng Du Phong bước vào nhà cậu ta thì trời đã tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!