17.
Lời của Du Phong như một cái búa tạ, nện cho tôi ngây người hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
Mọi phẫn nộ và sức lực quanh người dường như đều bị rút cạn, tôi tựa vào tường, từ từ ngồi xuống.
Món quà đó...
Đứa bé mềm mại, Lâm Dao dịu dàng, niềm hạnh phúc vốn dĩ tôi đã chạm tay tới được, khung cảnh ấm áp trong tâm trí tôi, vỡ nát, không còn.
Tôi đờ đẫn nhìn Du Phong, giọng máy móc: "Mày lừa tao."
Có lẽ chưa bao giờ thấy tôi trong bộ dạng này, Du Phong lắc đầu, ngồi xuống.
"Ngày hôm đó lúc tao đưa Lâm Dao ra ngoài, dáng vẻ của cô ấy cũng gần giống mày bây giờ vậy."
Du Phong châm một điếu thuốc, lúc rít thuốc lại đau đến mức phải xoa xằm, cậu ta hung hăng trừng tôi rồi kể lại tình hình mấy ngày qua.
"Kết quả vừa đến bãi đỗ xe, Lâm Dao đã ngất đi, còn bị chảy máu. Tình hình khẩn cấp, tao vội vàng bế cô ấy lên xe, lái thẳng đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, bác sĩ mắng tao một trận.
Lúc đó Lâm Dao vẫn còn đeo tạp dề, nước mắt cũng chưa kịp khô. Bác sĩ hỏi tao sao lại để phụ nữ có thai vất vả như thế, sao lại để người mang thai phải chịu áp lực tâm lý, k*ch th*ch đến mức này, rốt cuộc làm chồng kiểu gì… Những lời mắng mỏ đó tao đã phải gánh thay cho mày.
Cô ấy làm kiểm tra, kết quả là dọa sảy thai."
Dọa... sảy thai?
Tôi dần lấy lại tinh thần.
Cho nên, ngay lúc tôi cảm thấy mất mặt, mất hứng vì sự xuất hiện đột ngột của Lâm Dao, thì cô ấy đang mất đi đứa con của chúng tôi?
Tôi đứng bật dậy: "Tao phải đi tìm cô ấy."
Du Phong ấn mạnh tôi ngồi lại, tôi cố sức vùng vẫy khỏi sự kìm kẹp của cậu ta, lại bắt đầu kích động: "Mày thả tao ra, Lâm Dao thích trẻ con nhất, chắc chắn cô ấy đang đau lòng chết mất. Lúc này cô ấy cần tao, tao sẽ đi an ủi cô ấy, bọn tao sẽ còn có những đứa con khác..."
Du Phong quát lên ngăn tôi lại: "Là chính Lâm Dao đã lựa chọn!"
Tôi sững người: "Có ý gì?"
Du Phong buông tôi ra.
"Lúc đó có hai lựa chọn, nếu muốn giữ con thì phải nằm viện giữ thai, nếu không giữ thì làm phẫu thuật bỏ thai.
Tao đã hỏi Lâm Dao có muốn gọi điện thương lượng với mày không. Cô ấy cầm điện thoại đang định bấm số thì nhận được một bức ảnh.
Lâm Dao nhìn bức ảnh vài giây rồi nhắm mắt lại, trực tiếp bảo bác sĩ sắp xếp phẫu thuật luôn."
Tôi không dám tin vào tai mình.
Với tính cách của Lâm Dao, sao cô ấy có thể chủ động từ bỏ đứa con của chúng tôi?
Tôi hỏi: "Bức ảnh gì?"
Du Phong đưa điện thoại qua, giọng điệu đầy mỉa mai: "Ảnh tao đã chuyển sang máy mày rồi. Đang muốn hỏi mày, tối hôm đó, mày chơi với Dương Y có vui không?"
18.
Tôi nhận lấy điện thoại, tim thắt lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!