13.
Đột nhiên tôi có thể tưởng tượng ra những hình ảnh đó.
Lâm Dao đã chuẩn bị những món ăn tôi thích, cẩn thận gói quà, lòng tràn đầy mong đợi được chia sẻ với tôi về sự hiện diện của một sinh linh nhỏ bé trong bụng cô ấy.
Sau đó cô ấy nhận được dòng tin nhắn trêu đùa kia.
Khoảnh khắc đó, chắc chắn Lâm Dao rất sợ hãi. Trước đây cô ấy từng nói với tôi rằng, đừng để cô ấy không liên lạc được với tôi.
Mỗi lần mất liên lạc trong thời gian dài, mọi nguy hiểm và tai nạn trên tin tức đều bị cô ấy liên tưởng đến tôi, cô ấy không thể không nghĩ quẩn.
Đã có vài lần tôi lỡ mất chuỗi cuộc gọi liên hoàn của cô ấy, đến khi gọi lại, Lâm Dao khóc nức nở như vừa sống sót sau tai nạn.
"Lục Dương, anh làm em sợ muốn ch|ết. Nếu anh còn để em không tìm được anh nữa, em sẽ bỏ nhà đi đấy! Để anh cũng không tìm thấy em."
Tôi vừa dỗ dành vừa hứa hẹn, nhưng trong lòng lại thấy hơi mất kiên nhẫn.
Dọa dẫm xong, cô ấy lại nhẹ giọng khuyên nhủ.
"Lục Dương, em lo cho anh lắm, đừng làm việc vất vả quá được không? Chúng ta không cần nhiều tiền thế đâu, anh dành thời gian nghỉ ngơi nhiều hơn, em sẽ cùng anh tập thể dục, chữa dứt điểm chứng đau đầu được không..."
Trong lòng tôi thầm cười cô ấy nhát gan, dễ lừa.
Nếu không phải vì cô ấy thường xuyên lo lắng nhắc nhở, tôi cũng sắp quên mất mình từng bịa ra cái cớ này.
Thế nhưng được cô ấy đặt vào lòng quan tâm như vậy, tim tôi cũng thấy nhẹ nhõm, ấm áp lạ thường.
Tôi hứa với cô ấy, đợi đến năm tôi 26 tuổi chúng tôi sẽ kết hôn, trước năm 30 tuổi sẽ có con. Tôi sẽ bàn giao bớt công việc, không còn bận rộn như thế nữa, dành nhiều thời gian hơn cho cô ấy và con.
Khi nói những lời đó, tôi đã rất nghiêm túc.
Những người đàn ông dù bên ngoài có tìm kiếm k*ch th*ch mập mờ đến đâu, thì điểm dừng cuối cùng vẫn luôn là một mái ấm gia đình.
Hôm qua chính là sinh nhật lần thứ 26 của tôi.
Vốn dĩ tôi muốn buông thả bản thân lần cuối cùng, xem như lời chia tay với một Lục Dương trẻ tuổi ngông cuồng, sau này sẽ cùng Lâm Dao sống thật tốt, làm một người chồng, người cha tốt.
Kết quả, lại bị Lâm Dao bắt gặp.
Cô ấy còn đang mang thai.
Không được, tôi phải đi tìm Lâm Dao.
14.
Tìm cô ấy thế nào, tôi hoàn toàn không có manh mối.
Cô ấy không có bạn bè, bố mẹ cũng đã ly hôn từ sớm, ai nấy đều có gia đình mới, quan hệ với Lâm Dao rất nhạt nhẽo, khó mà tìm thấy cô ấy thông qua họ.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn gọi điện cho bố và mẹ của Lâm Dao, khéo léo dò hỏi xem dạo này họ có gặp cô ấy không.
Đầu dây bên kia, mẹ của Lâm Dao dường như đang dạy cậu con trai nhỏ học bài, còn bố cô ấy đang đi du lịch nước ngoài cùng người vợ hiện tại. Họ đều đang sống rất tốt, không hề biết tin tức gì của Lâm Dao, cũng không quan tâm.
Cúp điện thoại, tôi không ngăn được đau lòng thay Lâm Dao.
Tôi nhớ lại cái Tết đầu tiên trải qua cùng cô ấy.
Khi đó tôi mới tỏ tình thành công, biết Lâm Dao phải đón Tết một mình nên đã quyết định ở lại bên cô ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!