Chương 2: (Vô Đề)

5.

Bữa trưa đã đặt giờ chuyển thành bữa tối, vậy mà Lâm Dao vẫn chưa về.

Ngay lúc tôi sắp không kìm lòng được mà định gọi điện cho cô ấy thì cuối cùng Du Phong cũng gọi lại.

"Du Phong, tối qua mày có đưa Lâm Dao về nhà không? Cô ấy đi đâu rồi?"

Đầu dây bên kia, Du Phong im lặng một hồi lâu mới lên tiếng.

"Tối qua Lâm Dao nói muốn ở một mình, tao đưa cô ấy lên taxi rồi tự đi về, không biết cô ấy đang ở đâu."

Vẫn không có tin tức gì của Lâm Dao. Tôi bắt đầu cảm thấy bực bội.

"Sao mày lại không biết cô ấy ở đâu? Sao làm việc thiếu trách nhiệm vậy?"

Du Phong cười lạnh một tiếng, trong giọng nói ẩn chứa sự giận dữ nhàn nhạt.

"Mày là bạn trai cô ấy, mày có thể yên tâm để loại đàn ông như tao đưa cô ấy về, mà còn có mặt mũi nói tao thiếu trách nhiệm?"

Tôi cứng họng, cũng không thể nói: "Tao biết Lâm Dao không để mày vào mắt, cũng biết mày sẽ tôn trọng cô ấy."

Du Phong đột ngột truy vấn: "Lâm Dao muốn chia tay với mày à?"

Chia tay?

Hai chữ này khiến tim tôi thắt lại, vội vàng phản bác: "Không có, làm gì nghiêm trọng đến mức đó."

"Lục Dương, nếu Lâm Dao muốn chia tay với mày, thì mày làm ơn buông tha cho cô ấy đi. Mày không xứng." Du Phong nói xong liền cúp máy.

Tôi trừng mắt tức tối nhìn điện thoại. Cậu ta dựa vào cái gì mà dám can thiệp vào chuyện của tôi và Lâm Dao? Đến lượt cậu ta đứng ra bênh vực Lâm Dao à?

Càng phiền lòng.

6.

Tôi chơi vài ván game, vừa chơi vừa để ý động tĩnh ngoài cửa.

Mãi đến tối, hoa đã héo, tôi lại đặt một bó mới.

Giờ ăn tối đã đặt cũng trôi qua. Lâm Dao vẫn chưa về.

Đã quá 24 tiếng đồng hồ, cũng đã vượt qua kỷ lục bỏ nhà đi của cô ấy từ trước đến nay.

Căn nhà vừa trống trải vừa yên tĩnh.

Tôi chán nản nhìn quanh, cảm thấy thiếu Lâm Dao, những đồ đạc và cách bài trí quen thuộc này bỗng trở nên thật xa lạ. Nhà vẫn là căn nhà đó, nhưng lại không giống nhà của tôi nữa.

Nghề nghiệp của Lâm Dao là viết lách tự do, sở thích là đọc sách, xem phim. Công việc, giải trí đều ở trong nhà, cô ấy hầu như không ra ngoài.

Đặc biệt là sau khi tốt nghiệp, Lâm Dao theo tôi đến thành phố này gây dựng sự nghiệp, cô ấy hoàn toàn cắt đứt liên lạc với số bạn học cũ ít ỏi. Trong vòng tròn cuộc sống của cô ấy, chỉ còn lại duy nhất mình tôi.

Tôi đã quen với việc bất cứ lúc nào mình trở về, trong nhà cũng luôn có Lâm Dao đang đợi tôi.

Du Phong rất ngưỡng mộ điều đó.

Cậu ta nói mấy cô bạn gái của cậu ta, chỉ cần 3 ngày không ở bên cạnh là sẽ đi quẩy hộp đêm ngay, sơ hở một chút là bị "cắm sừng".

Tôi bảo cậu ta thôi đi, đều là dân chơi già đời, cậu cũng đâu có ít lần tặng "sừng" cho bạn gái, đôi bên như nhau thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!