Vợ tôi đúng là khiến tôi vô cùng mất mặt.
Lúc cô ấy đẩy cửa bước vào, rượu đã qua ba tuần, tôi đang cùng cô trợ lý mới xinh đẹp chơi trò dùng miệng chuyền giấy.
Đám đồng nghiệp xung quanh hò reo cổ vũ, cô gái nhỏ thì thẹn thùng e lệ.
Giữa lúc bầu không khí đang được đẩy lên cao trào thì cô ấy xuất hiện.
1.
Gương mặt mộc của Lâm Dao nhễ nhại mồ hôi, cũng giống như chiếc tạp dề hình vịt vàng cũ kỹ trên người cô ấy, đều đã bạc màu, hoàn toàn lạc lõng với không gian náo nhiệt xa hoa nơi này.
Quá mất mặt.
Tôi thực sự không muốn nhận cô ấy là người quen.
Dù đồng nghiệp không biết Lâm Dao là ai, nhưng bị người nhìn chằm chằm, cô gái nhỏ xinh đẹp vẫn theo bản năng nép ra sau lưng tôi.
Lâm Dao sững người nhìn tôi, nước mắt cứ thế tràn ra.
Bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Một người cấp dưới bên cạnh đã uống quá chén, mất kiên nhẫn xua xua tay đuổi Lâm Dao: "Ở đâu ra cái loại kỳ quặc này thế? Hôm nay là sinh nhật sếp chúng tôi, đến ám quẻ cái gì? Cút mau!"
Cô trợ lý cũng cười nhạo: "Quả nhiên động tới là khóc, thần kinh à."
Haiz, càng mất mặt hơn rồi. Đúng là mất mặt quá thể.
Nhưng dù mất mặt thì cô ấy vẫn là vợ tôi, không thể để người khác mắng.
Đang định lên tiếng thì anh bạn thân Du Phong đã giải vây giúp tôi. Cậu ta là người duy nhất ở đây biết Lâm Dao.
Du Phong nhanh chóng đứng dậy đi ra cửa, vừa thấp giọng nói gì đó với Lâm Dao, vừa khép cửa lại, đưa cô ấy rời đi.
Đúng là anh em tốt!
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ánh mắt Lâm Dao vượt qua vai Du Phong, liếc nhanh nhìn tôi một cái.
Đó là ánh mắt mà tôi chưa từng thấy.
Sau này, tôi đã vô số lần cầu xin ông trời, cho tôi quay lại khoảnh khắc ấy, để giữ cô ấy lại.
Tiếc rằng lúc đó, tôi chỉ cảm thấy hơi bất an một chút, rồi lại tự thấy may mắn.
Lâm Dao vốn là một mỹ nhân, có điều hình ảnh hôm nay có phần quá lôi thôi. Dù sao trong mắt người khác, tôi cũng là một tài năng trẻ thành đạt anh tuấn. Vẫn nên đợi cô ấy sửa soạn chỉn chu lại rồi tôi sẽ chính thức giới thiệu với mọi người sau vậy.
Còn về cảm xúc của cô ấy, tôi không lo.
Nước mắt của Lâm Dao cứ như thứ không đáng giá, ba ngày hai lượt lại rơi.
Nhưng chỉ cần dỗ dành đôi chút, thậm chí không cần dỗ, cứ bỏ mặc cô ấy hai ngày là cô ấy sẽ ngốc nghếch tự kiểm điểm bản thân, cuối cùng chủ động làm hòa.
Du Phong cũng giống tôi, là một lãng tử tình trường.
Đầu óc Lâm Dao đơn giản, Du Phong tùy tiện tìm cái cớ giúp tôi là trấn an được cô ấy ngay thôi mà.
Còn chuyện đã hứa cùng đón sinh nhật, mà tôi lại nói dối là tăng ca không về được, kết quả lại bị cô ấy bắt gặp ở đây…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!