Hai mắt Thẩm Tầm híp thành một đường thẳng.
Anh hơi hơi nâng người dậy, tựa tiếu phi tiếu nhìn Nhạc Nhiên: "Muốn anh? Muốn như nào?"
Nửa người trên của Nhạc Nhiên trần trụi, cơ bắp cuồn cuộn đang phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở kích động của cậu, hai điểm trước ngực cũng vì tình dục mà đứng thẳng đỏ rực.
Cậu hơi động hạ thân, đem người anh em đang bừng bừng sức sống của mình cọ nơi đó của Thẩm Tầm.
Quần lót anh đã sớm phồng thành một bọc lớn, phía trên còn vì thấm ướt mà từ từ sẫm màu lại, trông sắc tình vô cùng.
Hầu kết Nhạc Nhiên cuộn cuộn, cậu cúi người ngậm lấy môi Thẩm Tầm, ngang ngược hôn xuống.
Phần ngực hai người dán vào nhau, giúp cả hai truyền đi và cảm nhận được thân thể nóng bỏng cùng nhịp tim đập điên cuồng của người kia.
Thẩm Tầm ôm lưng Nhạc Nhiên, vừa nhẹ nhàng vuốt ve cơ bắp săn chắc cùng xương bướm xinh đẹp của cậu vừa không quên đuổi theo lưỡi cậu, dần biến bị động thành chủ động.
Nhạc Nhiên thích hôn hít với Thẩm Tầm nhưng lại không có kĩ thuật hôn, bị đầu lưỡi Thẩm Tầm trêu chọc liền buông bỏ vũ khí rồi bị hôn đến mơ hồ, thân dưới cũng vô thức rướn lên.
Thẩm Tầm nắm chuẩn thời cơ, nghiêng người thoát khỏi vòng tay cậu, đè Nhạc Nhiên ngược xuống thân mình.
Nhạc Nhiên ngơ ngác mấy giây, tới lúc muốn đoạt lại quyền chủ động thì đã muộn rồi.
Một tay Thẩm Tầm vuốt ve sườn mặt cậu, một tay kia thì tiến vào quần lót, không nặng không nhẹ nắm lấy gậy thịt hình dạng đẹp đẽ của cậu, ngón cái còn chơi xấu mà miết nhẹ đùa bỡn phía trên đỉnh.
Móng tay Thẩm Tầm rất ngắn, cứ cọ vào nơi nhạy cảm nhất của cậu nên mỗi một lần đều khiến Nhạc Nhiên khó giữ được tự chủ.
Cậu rên lên một tiếng, dục vọng trong mắt ngày càng nồng đậm, run rẩy gọi, "Thẩm đội ..."
"Làm sao?" Thẩm Tầm bất động thanh sắc gia tăng lực đạo ở ngón tay, ngón giữa mò về phía gốc rồi cào vài cái trên túi tinh đang căng tròn, "Vừa nãy không phải nói muốn anh sao? Muốn như nào? Hả?"
Lồng ngực Nhạc Nhiên lên xuống vô cùng lợi hại, trừng trừng mắt như muốn dùng ánh mắt để tăng thêm sự hung hăng bá đạo của mình.
Chỉ tiếc là đáy mắt cậu quá nông, không giấu được cảm xúc cũng không giả vờ được cái vì.
Ánh mắt đó trừng về Thẩm Tầm, chỉ lộ ra được bảy phần khát vọng và ba phần xấu hổ.
Thẩm Tầm câu khóe môi, cười nhìn cậu, "Nói đi chứ, muốn thế nào?"
Nhạc Nhiên cắn môi, suýt nữa thì rơi vào ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Tầm, phải trấn định cả nửa ngày mới lầm bầm, "Em muốn thượng anh! Làm anh!"
Thẩm Tầm cúi người xuống hôn giữa mi tâm cậu, ngữ khí mang theo ý cười và sủng nịch không hề giấu giếm, "Bây giờ vẫn chưa được.
Em là bé xử nam mà, cái gì cũng không biết.
Anh để em làm, lỡ như làm anh đến tàn tật luôn thì sao?"
Giọng nói vừa trầm khàn đó rót vào tai Nhạc Nhiên, như một liều xuân dược cực mạnh.
Hạ thân cậu căng đến khó chịu, không tự chủ được lại rướn lên phía trên, vứt hết mặt mũi mà cho nó vào trong tay Thẩm Tầm, cổ họng tràn ra vài tiếng rên rỉ khàn đặc.
Nhạc Nhiên kéo tay Thẩm Tầm, chật vật nũng nịu, "Thẩm đội, chỉ, chỉ một lần ..."
Thẩm Tầm cười cười hôn cậu, hôn từ mi tâm tới chóp mũi tới khóe môi, ngậm hầu kết cậu một chút, rồi lại tỉ mẩn hôn xuống xương quai xanh, đầu vú, cơ bắp, đường nhân ngư, cuối cùng thì ngậm nơi đó của cậu vào miệng, liếm láp một cách cẩn thận và trìu mến.
Ngay khoảng khắc bị khoang miệng ấm nóng bao trùm, Nhạc Nhiên rùng mình đến mức mấy ngón chân đều co quắp lại, đầu ngửa ra sau, hai vai vùi sâu vào nệm, hai chân co lại, tay thì vô thức chống xuống, gấp gáp hét lên, "Thẩm đội, Thẩm đội!"
Thẩm Tầm tách hai chân cậu ra, cánh tay giữ hai bên đùi cậu rồi càng nuốt thứ cứng rắn kia giữa hai chân cậu vào sâu hơn, đầu lưỡi dạo chơi trên thân, đôi lúc lại vòng về trêu chọc lỗ nhỏ trên đỉnh.
Nhạc Nhiên đó giờ chưa từng được chơi như vậy, xấu hổ và khoái cảm như cơn sóng ập tới, không chút nương tay nhấn cậu chìm vào trong đó, vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn khiến cậu không cách nào thoát ra được, mà cũng không muốn thoát ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!