Chương 36: (Vô Đề)

Thẩm Tầm gật đầu một cái, trực tiếp nhìn thẳng vào mắt Nhạc Nhiên, "Bọn họ chỉ cần điều tra tới quá khứ của Chương Dũng, em liền bị liệt vào danh sách người tinh nghi."

Nhạc Nhiên mở to mắt, ngón tay siết chặt, "Vì sao ạ? Em có quen biết gì y đâu!"

"20 năm trước, hắn ...! cưỡng bức mẹ em."

Phòng họp yên tĩnh như thể không có cơn giận ngầm nào cả, Nhạc Nhiên há hốc mồm, khó tin được mà nhìn Thẩm Tầm.

Một giọt mồ hôi lạnh từ thái dương cậu chảy xuống, lướt qua khóe mắt cậu đang hơi run run.

Sắc mặt Nhạc Nhiên trắng như tờ giấy, môi cũng không còn tí huyết sắc nào, con mắt chỉ toàn là kinh ngạc, không tin, và khủng hoảng, cuối cùng vỡ òa thành sự trống rỗng khiến người khác đau lòng.

Thẩm Tầm đứng dậy ôm lấy đầu cậu, luồn tay vào giữa tóc cậu, động tác cực kì nhẹ nhàng, trấn an, "Lạc Lạc, đừng sợ, tôi và Kiều Nghệ sẽ bắt được hung thủ thật sự mà."

Bả vai cậu run lên, mờ mịt lẩm bẩm, "Không đúng mà, má nó, má nó ...! sao em lại quên chuyện này chứ? Em ..."

Cậu ngẩng đầu ngây ngốc nhìn Thẩm Tầm, "Thẩm đội, chuyện này rốt cuộc là như nào?"

Thẩm Tầm vuốt má cậu, sau đó thở dài, "Lạc Lạc, nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện này thì tôi vĩnh viễn đều không muốn em nhớ lại sự việc kia."

Bóc tách vết thương chỉ mất không tới năm phút, nhưng với Thẩm Tầm mà nói, năm phút này dài như cả năm thế kỉ.

Mỗi chữ anh nói ra, ánh sáng trong mắt Nhạc Nhiên lại mất đi một chút.

Thẳng đến cuối cùng, chỉ còn một chút ánh sáng sót lại sau lớp sương mù dày đặc.

Hơi thở Nhạc Nhiên dồn dập, yết hầu phát ra những âm thanh đè nén, lông mi không ngừng run rẩy, nửa ngày không nói câu nào.

Thẩm Tầm đau lòng cực độ, chỉ có thể ôm cậu vào lòng, xoa xoa lưng cậu, ở bên tai cậu thấp giọng nói, "Sẽ không có chuyện gì đâu, Lạc Lạc, tin tưởng tôi, sẽ không có chuyện gì đâu."

Nhạc Nhiên vừa mở miệng, thanh âm liền mang theo tiếng nấc nghẹn.

Cậu há miệng mãi, lúc phát ra âm tiết đầu tiên thì hốc mắt đã đỏ rực, "Em ...! em không nhớ gì cả.

Người này hóa ...! hóa ra đã cưỡng bức mẹ em ...! nên mới ngồi tù bảy năm? Thẩm đội, có phải vì người này nên em mới ...! mới ...! bị đưa vào viện phúc lợi? Nếu không có hắn, em cũng có nhà rồi đúng không?"

Chữ "nhà" này, đối với một đứa nhỏ lớn lên trong viện phúc lợi mà nói, trân quý vô cùng.

Thẩm Tầm bắt lấy tay cậu, bắt lấy mấy ngón tay lạnh ngắt như ngâm trong nước đá kia.

Cậu run rẩy, gian nan nói, "Em lại không nhớ gì cả ...! Sao cái gì em cũng không nhớ cả? Em, em ..."

"Em không sai, Lạc Lạc, em không hề sai." Thẩm Tầm ấn chặt cậu vào lòng, "Lúc đó em quá nhỏ, lúc mẹ rời đi em mới có hai tuổi.

Lạc Lạc, em ...! đừng khóc mà, Lạc Lạc."

Nhạc Nhiên không cách nào khống chế được, khóc nức nở, nước mắt nóng rực từ hốc mắt trào qua, lúc lăn qua khuôn mặt lại không để lại cảm giác gì.

Tim gan Thẩm Tầm như chìm xuống đáy, bị gai nhọn đâm thủng khắp nơi.

Nhạc Nhiên khóc trong im lặng, thân thể lại càng lúc càng run dữ dội.

Thẩm Tầm chỉ có thể dùng sức ôm cậu, xoa từng chút từng chút lên lưng cậu.

Chợt, cậu nắm lấy góc áo Thẩm Tầm, từ trong yết hầu phát ra một từ khàn đặc, "Tầm ca."

Thẩm Tầm kinh ngạc, mắt mãnh liệt giật giật.

Tiếng "Tầm ca" đó, như lính đặc chủng đang vùng vẫy giữa rừng rậm hoang dã, phóng lên bầu trời viên đạn tín hiệu cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!