Chương 32: (Vô Đề)

Tiếng Thẩm Tầm nói ba chữ "bé xử nam" đó chạy vòng vòng trong đầu Nhạc Nhiên cả một đêm.

Rạng sáng, Nhạc Nhiên đúng giờ tỉnh dậy nhưng lại không thể đúng giờ chạy đi sân thiết bị tập thể dục buổi sáng.

Vì quần ướt rồi, còn cái thứ nào đó kia thì mười phần kiêu ngạo mà ngẩng thẳng đầu.

"Chào cờ" buổi sáng và mộng tinh thì không phải là chuyện gì khiến người ta xấu hổ, nhưng đang nằm mơ thấy Thẩm Tầm mà làm dơ quần lót thì hơi ngại thiệt á.

Đứng trước bồn rửa mặt giặt quần lót mà vành tai cậu đỏ ửng, tim cũng đập nhanh hơn bình thường, không dám nghĩ tới Thẩm Tầm vai rộng eo thon cùng nụ cười ái muội trong mơ nữa nên Nhạc Nhiên chỉ đành cưỡng ép mình dời lực chú ý, nhìn mớ bọt xà bông đầy tay mà thầm mắng: Xử nam thì làm sao chứ? Điều đó nói rõ em giữ mình trong sạch á được hông!

Giặt quần lót xong thì cậu phơi lên cho ráo nước, lại chợt nghĩ: nhưng mà xử nam thì nói xử nam thôi, còn thêm chữ "bé" làm cái gì? Em bé ở đâu hả? Rõ ràng là rất lớn nha!

Nghĩ xong cậu cúi đầu nhìn nhìn một chút, quay vô phòng lại kéo quần ra ngó ngó một chút mới hài lòng đi tập thể dục.

~

Sau khi phá xong vụ án của Lữ Hàn, đội hình trinh tạm thời rảnh được một chút, Thẩm Tầm bèn đi Sơn Thành một chuyến để tìm Nghiêm Khiếu.

Nghiêm Khiếu đưa một phần báo cáo điều tra, chỉ chỉ một trang lịch sử chuyển khoản: "Lý Huy, anh rể Lương Hoa, cũng chính là ba Lý Tư Kiều, có khả năng hay lui tới và có quan hệ mật thiết với bọn buôn ma tuý nước ngoài."

Hai chữ "ma tuý" kích thích thẳng vào thần kinh Thẩm Tầm.

Anh cầm lấy bản báo cáo điều tra, ngón tay miết thành những vết gấp trên trang giấy.

Nghiêm Khiếu nói, "Trước tiên cậu đừng kích động, nguồn gốc của bản báo cáo này không rõ ràng lắm, tôi cũng không thể đảm bảo chính xác 100%.

Cho cậu xem bản báo cáo này chỉ là để trong lòng cậu biết đường cân nhắc thôi, tôi vẫn sẽ tìm người điều tra tiếp."

Thẩm Tầm châm một điếu thuốc, rít sâu một hơi như muốn hút luôn nửa điếu vào phổi.

Hồi sau anh mới gật đầu nói, "Được rồi, tôi có tính toán rồi."

Nghiêm Khiếu lập tức thu giấy tờ lại, sắc mặt hơi nghiêm trọng, "Thẩm Tầm, có chuyện này tôi không biết có nên nói với cậu hay không."

"Từ bao giờ mà cậu như đàn bà thế kia?" Thẩm Tầm nhếch mép, nhả một hơi thuốc, khói thuốc che mờ gương mặt anh, "Nói đi, chuyện gì? Có phải cậu chuẩn bị cùng với Chiêu Phàm mời rượu mọi người không?"

"Mời cít ấy.

Ẻm phiền gần chớt ...! ấy không nói tới em ấy nữa." Ngữ khí của Nghiêm Khiếu có kiểu rất ghét bỏ, nhưng bên miệng lại không che giấu được ý cười.

Có điều nụ cười kia rất nhanh vì đổi đề tài mà biến mất, trả về một gương mặt lạnh lùng, "Lần trước cậu nhờ tôi điều tra chuyện Nhạc Nhiên ở bộ đội, tôi nhất thời tò mò nên có tra luôn chuyện trước khi nhập ngũ của em ấy."

"Này thì tôi biết.

Em ấy không cha không mẹ, từ lúc nhỏ xíu đã bị đưa tới viện phúc lợi, tới lúc nhập ngũ năm 16 tuổi mới rời đi." Thẩm Tầm dí điếu thuốc vào tàn gạt, "Em ấy có nói qua với tôi rồi."

"Ẻm có nói với cậu vì sao lại vào viện phúc lợi không?"

Nét mặt Thẩm Tầm đanh lại, "Này thì không có.

Chuyện như thế nào?"

Nghiêm Khiếu thở dài, "Em ấy cũng rất đáng thương.

Mẹ tự sát, ba thì tâm thần có vấn đề, trước khi mất tích đã đánh em ấy tím hết mình mẩy, tiền thuốc men đều là hàng xóm cho."

"Cái gì?" Thẩm Tầm hít ngược một ngụm khí lạnh.

Trên hồ sơ của Nhạc Nhiên chỉ viết cậu là cô nhi, sống ở viện phúc lợi từ nhỏ tới lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!