Chương 30: (Vô Đề)

Bàn tay Điền Giáp bấu chặt vào cạnh bàn, hai mắt trừng to căm phẫn nhìn Nhạc Nhiên, tê thanh kiệt lực mà hét, "Từ năm năm trước nó đã bắt đầu sao chép của tôi rồi!"

Nhạc Nhiên không hề bị cảm xúc của y ảnh hưởng, trực tiếp đối mắt với hắn, "Thong thả mà nói."

"Nó là đàn em ở trường cấp 3 của tôi." Điền Giáp ngả người ra sau, ánh mắt đem theo u ám và lạnh lẽo, "Lúc tôi học 12, nó mới lên lớp 10.

Chúng tôi đều là thành viên tổ mỹ thuật trong trường, cuối tuần hay cùng nhau vẽ tranh.

Lúc đó tôi đã chuẩn bị thi Học viện mỹ thuật rồi, trình độ cũng cao hơn nó nhiều.

Hết học kì một năm 12 thì tôi đi Bắc Kinh, báo danh Viện mỹ thuật trung ương với Viện mỹ thuật Thanh Hoa.

Cả hai nơi đều đậu rồi, chỉ cần kết quả thi tốt nghiệp đạt chuẩn nữa là không vấn đề."

"Thành tích môn văn hóa của tôi rất tốt, đừng nói mấy trường tuyến 1, trường trong hệ 211 và 985 (bao gồm Thanh Hoa, Bắc Đại, ...) cũng không có vấn đề gì, chọn Viện mỹ thuật chỉ là vì vô cùng hứng thú với hội họa mà thôi.

Sau khi từ Bắc Kinh về, tôi đã không cần lên lớp nữa, mỗi ngày đều tới tổ mỹ thuật giúp đỡ giáo viên hướng dẫn mấy em lớp dưới."

Điền Giáp cười "hắc hắc" hai tiếng, mặt hơi hếch lên, không biết đang nhìn nơi nào, "Lữ Hàn thấy tôi đậu Viện mỹ thuật với điểm cao thì cả ngày lẽo đẽo theo xin tôi dạy nó vẽ."

"Anh đã dạy sao?" Nhạc Nhiên hỏi.

"Đương nhiên!" Tâm tình Điền Giáp tốt lên – hầu hết những người thua cuộc khi nhớ lại quá khứ huy hoàng đều có dáng vẻ hồi quang phản chiếu này.

Nhạc Nhiên "ừ" một tiếng, "Tiếp tục đi."

"Nó chỉ biết vẽ nhân vật trong anime, khả năng cảm nhận tỉ lệ và màu sắc vô cùng tồi.

Tôi chỉ nó mấy lần, cầm tay mà dạy, mà tới lúc tôi thi tốt nghiệp luôn thì nó mới tiến bộ được chút xíu."

"Từ từ, tôi xin ngắt một chút." Nhạc Nhiên nâng tay, "Cầm tay mà dạy là có ý gì? Anh cầm tay anh ấy rồi vẽ sao?"

Điền Giáp ngắc ngứ, khóe miệng khó xử mà giật giật, ánh mắt cũng bớt đi ánh sáng, mất kiên nhẫn nói, "Đó là một cách nói thôi."

"Ồ." Nhạc Nhiên gật đầu, "Tôi biết rồi."

Thẩm Tầm vẫn luôn ngồi im lặng ở bên cạnh, lúc này chợt cười lạnh một cái.

Nhưng Điền Giáp đang đắm chìm trong hồi ức của bản thân, căn bản không hề lưu ý tới anh, tiếp tục nói, "Ngày thu năm đó, tôi đi lên Bắc Kinh đi học, Lữ Hàn nói với tôi nó cũng muốn thi ở Bắc Kinh.

Lúc đó tôi không nhẫn tâm đả kích nó, còn tặng nó một cuốn sách vẽ mà hồi đó rất mắc tiền."

Nhạc Nhiên lật lật tư liệu, "Hai năm sau đó, Lữ Hàn xác thực là không thi ở Bắc Kinh, thậm chí anh ấy ...! căn bản không học đại học."

"Bởi vì nó thi không đậu!" Điền Giáp nói rồi vỗ bàn một cái, "Với cái trình độ của nó, có thể đậu vào Học viện mỹ thuật trung ương giống tôi sao?"

Nhạc Nhiên lộ ra vẻ hoang mang, "Hình như anh ấy không báo danh bất cứ học viện mỹ thuật nào cả.

Học bạ của anh ấy ghi là sau học kì 1 lớp 11 thì anh ấy thôi học rồi."

Sắc mặt Điền Giáp trầm xuống một chút, hồi sau mới nói, "Ừ đúng, bởi vì nó ẩu đả đánh nhau nên bị trường đuổi."

Nhạc Nhiên không tỏ thái độ gì, đẩy mốc thời gian của câu chuyện qua giai đoạn tiếp theo, "Anh tốt nghiệp ở học viện mỹ thuật có tiếng, anh ấy thì không tốt nghiệp cấp 3.

Hai người là luôn giữ liên lạc, hay là sau này vì dịp gì nên mới liên hệ lại?"

Lần này, Điền Giấp trầm tư khoảng năm phút, vẻ mặt thập phần nặng nề, "Sau khi tốt nghiệp tôi không ở lại Bắc Kinh mà đi du lịch khắp nơi để tìm linh cảm sáng tác.

Chín năm trước thì tới đây, kí hợp đồng với một công ty thiết kế, định an cư ở đây luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!