Chương 20: (Vô Đề)

Cảnh sát tìm được một phần mắt của Giang Hồng trong ngăn đông lạnh của tủ lạnh nhà La Sơn.

Một gói đồ nhỏ chỉ to bằng móng tay người lớn được đựng trong túi ni lông thực phẩm, xếp chung với hơn 20 khối nòng nọc đông lạnh, thoạt nhìn căn bản không thể phân biệt được.

Rất nhiều người nuôi rùa sẽ bắt một số lượng lớn nòng nọc vào mỗi mùa xuân, nuôi tới lúc chúng mọc được tay chân thì bỏ hai ba con vào thành một bao rồi bỏ tủ lạnh, cách ngày lại lấy một gói ra cho rùa "ăn dặm".

Trong nhà La Sơn, đúng lúc đang nuôi một đôi rùa to bằng lòng bàn tay.

Chứng cứ ngay trước mắt, La Sơn cười nhẹ nhõm một hơi, không giảo biện nữa, thậm chí thái độ cũng nhẹ nhàng hơn mấy phần, "Đúng, là tôi đã giết hắn."

Thẩm Tầm để Khâu Vũ xử lý tiếp các phần thẩm vấn sau đó, mình thì xoa xoa mi tâm, thở ra một hơi thật dài.

~

Đêm đã rất khuya, thị cục gần như chỉ còn lại đội hình sự vẫn đang bận việc.

Nhạc Nhiên đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, lúc quay lại thì thấy Thẩm Tầm đang cầm áo khoác lên, dáng vẻ như chuẩn bị rời đi.

"Thẩm đội." Cậu hét một tiếng, "Tan làm à?"

"Cậu còn định tăng ca à?" Nụ cười Thẩm Tầm mang theo chút mệt mỏi, đi tới bên người vỗ vỗ vai cậu, "Đói sao? Đi làm ấm bụng thôi."

Ngày hôm nay cứ như đánh trận, Nhạc Nhiên mới nhớ ra mình vẫn chưa ăn tối, buổi trưa chỉ ăn uống bánh mì rồi uống nước lọc.

Nhà ăn thị cục đã sớm đóng cửa rồi nhưng hàng quán lân cận thì vẫn chưa tắt đèn.

Thẩm Tầm chọn một tiệm đồ ăn chưng chén, kéo băng ghế dài ra rồi ngồi cùng một bên với Nhạc Nhiên.

Canh móng heo hầm của tiệm này cực kì nổi tiếng, móng heo hầm mềm, đậu Hà Lan thơm bùi, lúc buồn ngủ mà húp một chén thì còn có tác dụng hơn mấy cái thần khí hồi máu trong game.

Nhạc Nhiên ăn một lèo hết hai chén canh ba chén cơm.

Mười mấy chén chưng nho nhỏ, một mình cậu ăn hết hơn phân nửa.

Thẩm Tầm ăn không nhiều, lắm lúc còn phải nhắc cậu một câu "ăn chậm thôi".

Nhạc Nhiên thật sự đói tới lợi hại, lúc bận rộn thì không có cảm giác gì, ngửi mùi đồ ăn thơm xong mới phát hiện ra dạ dày đã sớm rỗng tuếch rồi.

Nửa tiếng sau, hai người từ tiệm đồ ăn chưng chén đi ra, Nhạc Nhiên mua một túi táo ven đường, tiện tay đưa một trái cho Thẩm Tầm, "Ăn trái cây sau bữa ăn tốt cho sức khỏe."

Thẩm Tầm cầm trái táo, "Chưa rửa cũng chưa gọt vỏ, mà chút nữa tôi còn phải lái xe.

Nếu về tới nhà mới ăn thì có phải không còn tính là sau bữa ăn nữa rồi không?"

Nhạc Nhiên ngẫm nghĩ một chút, "Vậy về kí túc xá tôi rửa rồi gọt vỏ cho anh, anh ăn xong rồi hẵng đi."

Thẩm Tầm vô cùng tự nhiên mà thuận theo ý cậu.

Có điều tới lúc về tới kí túc xá tối om, Nhạc Nhiên thấy tờ thông báo dán ở lầu một mới biết, cắt điện cắt nước 24 tiếng.

"Ấy ..." Cậu nhíu mày, "Không phải chứ, cắt nước rồi đêm nay làm sao tắm đây? Chạy cả ngày trời, người toàn mồ hôi ..."

Thẩm Tầm cầm cổ tay áo cậu lên, khoa trương ngửi ngửi, "Ừa, đều thúi rồi."

Nhạc Nhiên ngượng ngùng lùi lại, lườm anh, "Quần áo anh cũng không thơm đâu!"

"Nhưng giờ tôi có thể đi về tắm á." Thẩm Tầm nhún nhún vai, "Không giống cậu, giờ chỉ có thể ở trong phòng tối thui cùng với mùi mồ hôi thúi hoắc đi ngủ."

Khóe môi cậu giật giật, thấp giọng mắng một tiếng "đệt".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!