Nhà Thẩm Tầm cách thị cục không xa, nếu đường không kẹt xe thì tầm 15 phút là tới.
Nhạc Nhiên còn tưởng người "có bối cảnh" như Thẩm Tầm sẽ ở trong biệt thự hoặc biệt viện, trong nhà không chừng còn có người hầu.
Tới tiểu khu rồi mới phát hiện, nơi anh ở chỉ là một căn trong chung cư bình thường mà thôi.
Xe của Thẩm Tầm cũng rất phổ thông, là một chiếc Volkswagen cỡ 20 vạn.
Giữa trưa thứ 7, trên đường trong tiểu khu có thể nghe được tiếng xào nấu đồ ăn từ các nhà truyền ra, trẻ con thì tụ tập thành mấy nhóm nhỏ chơi đuổi đánh nhau bên máy tập thể dục, vài cụ già đang ngồi ở đình hóng gió, tay chống gậy, mang vẻ mặt bình yên hạnh phúc tám chuyện đầu làng cuối ngõ.
Nhạc Nhiên đi theo Thẩm Tầm vào thang máy, thuận miệng hỏi, "Anh ở đây à?"
"Không thì ở đâu đây?" Hai tay Thẩm Tầm đều cầm đồ mua ở siêu thị, cánh tay dán bên túi quần bên trái, "Giúp tôi lấy chìa khóa với."
Nhạc Nhiên do dự một chút, tay vừa vươn ra chọt vào túi quần thì cửa thang máy "đinh" một tiếng, ngoài cửa vừa khéo có một đứa nhỏ lưng đeo ba lô, lớn tiếng hô, "Đại Soái, có người móc túi quần chú!"
Nhạc Nhiên tập tức rút ray về, bực bội trừng mắt nhìn đứa nhỏ.
Thẩm Tầm đi ra khỏi thang máy, cười cười đá chân đứa nhóc, "Đại Soái là tình nguyện để chú ấy sờ, con lắm chuyện thế.
Mau vào đi, cửa thang còn đóng nữa."
Lúc cửa thang máy đóng lại, Nhạc Nhiên thấy đứa nhỏ đang làm mặt quỷ với mình.
Thẩm Tầm nói, tên nhóc đó là đứa trẻ nhà cách vách, 6 tuổi, bướng bỉnh vô cùng, xem nhiều phim hình sự quá nên cả ngày ảo tưởng chính mình là đội trưởng đội hình sự thành phố.
Tay Nhạc Nhiên đang mở cửa thì khựng lại một chút, quay đầu nói, "Đội trưởng đội hình sự thị cục không phải anh à?"
"Nên tôi mới là thần tượng của nó á." Lông mày Thẩm Tầm nhướn lên, "Không nghe thấy nó gọi tôi là Đại Soái à?"
"Không phải soái là kiểu lớn lên soái hả?"
"Nó cảm thấy là soái trong thống soái, có điều cũng có chút ý của lớn lên soái nhỉ."
Môi Nhạc Nhiên trề ra, xoay chìa khóa ba vòng, mở cửa.
Ánh sáng bên trong rất tốt, còn có mùi bột giặt đồ nhàn nhạt.
Thẩm Tầm thả túi đồ lên đất, lấy dép lê từ trong tủ giày dép ra, thân sĩ mà mở rộng tay, "Hoan nghênh."
Nhạc Nhiên đổi giày, bước vào trong nhìn mới biết mùi bột giặt là từ đâu tới.
Trên ban công thoáng đãng, một bộ chăn ga gối nệm màu xanh xám ca rô đang bay phấp phới trong gió.
Thẩm Tầm kéo khóa bộ đồ thể thao xuống, lộ ra áo ba lỗ màu đen bên trong, "Đang nhìn gì đó?"
"Đó là anh tự tay giặt à?" Nhạc Nhiên chỉ mớ mền gối, hỏi.
"Đúng rồi, tối hôm qua giặt đó.
Làm sao?"
" ...! Không sao."
Nhạc Nhiên nhìn trái nhìn phải, trang trí và đồ đạc trong phòng khách đều cực kì đơn giản, sofa da màu trắng sữa, bàn trà thủy tinh trong suốt, cửa sổ sát đất, TV ...! so với một gia đình phổ thông thì tựa như không có gì khác biệt.
Thẩm Tầm cởi áo ngoài xuống, một bên bước về phòng ngủ một bên nói, "Chỗ này của tôi diện tích không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, phòng còn lại là phòng sách ...! Đúng rồi, cậu chơi game không?"
Nhạc Nhiên lắc lắc đầu, "Không chơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!