Chương 6: Kết cục mà tôi muốn

Các tiểu thư kinh thành đang ngóng chờ Cố Thanh Yến bỏ vợ.

Đợi hoài đợi mãi, chỉ thấy mẹ Cố ngày nào cũng dẫn tôi ra ngoài dạo chơi.

Mua đồ ăn vặt cho tôi, mua trang sức cho tôi.

Bất chấp ánh mắt nhòm ngó của người ta, yêu thương tôi như con gái ruột.

Trường Lạc công chúa nhịn không được nữa, cuối cùng ra tay lần nữa.

Hôm đó trời âm u mưa lất phất, sương mù mờ mịt, lòng người vô cớ thêm u ám.

Mẹ Cố nhất quyết dẫn tôi lên núi lễ Phật.

"Người ta đồn ngôi chùa đó linh lắm, mình ở kinh thành mãi gặp chuyện này chuyện kia, thể nào cũng nên lên đó giải xui."

Bố Cố cũng gật đầu theo:

"Nghe nói chùa Bạch Vân có cơm chay ngon lắm, nhất là món bánh bao nấm."

"Hạnh Nhi thích ăn bánh bao nhất, cả nhà mình vừa đi vừa giải sầu luôn."

Nhìn ánh mắt dịu dàng mà đầy kỳ vọng của hai người, tôi mỉm cười gật đầu:

"Vâng ạ!"

Chùa Bạch Vân là một ngôi chùa nhỏ không có tiếng lắm, không xa kinh thành, chưa nghe có thổ phỉ nào ở đây.

Thế mà vừa lên núi được một lúc, xe ngựa đã bị chặn lại.

Tên cầm đầu thân hình vạm vỡ thẳng như kiếm, cả người như thanh kiếm sắp ra khỏi vỏ.

Không có tên cướp nào lại có khí thế như vậy.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, bịt mặt kín, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng khát máu.

"Giết không tha."

Mẹ kiếp!!!

Tôi bắt đầu điên cuồng gọi hệ thống:

"Mẹ nó, hệ thống ơi, phải làm gì bây giờ?"

Hệ thống phản ứng hết sức bình thản:

"Cô lo gì, đây chẳng phải đang đi theo cốt truyện sao?"

Tôi ngây ra:

"Mày nói tao chết thì không sao, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng công chúa đâu thể giết cả người nhà họ Cố chứ!!"

Hệ thống vẫn bình tĩnh:

"Thế chẳng phải là tốt hơn sao? Cả nhà chết sạch, mâu thuẫn mới được khuếch đại tột độ. Lúc đó Cố Thanh Yến phát hiện mình yêu người phụ nữ đã giết cả nhà mình, chẳng phải càng kịch tính sao?"

31.

Tôi đột nhiên nhận ra, trong mắt hệ thống, bọn tôi chắc cũng không được tính là người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!