heo tình tiết, chỉ cần tôi lên núi hái thuốc như thường ngày, gặp sơn tặc rồi gieo xuống vách núi tử vong là nhiệm vụ hoàn thành viên mãn.
Rõ ràng đây là kết cục đã chờ đợi từ lâu, nhưng tôi lại không vui nổi chút nào.
Ngay cả mười tám nam sủng kia, với tôi cũng không còn hấp dẫn như trước.
Một khi tôi đi rồi, tôi sẽ không bao giờ gặp lại người nhà họ Cố nữa.
Không được nghe mẹ Cố lải nhải quan tâm nữa.
Không được nhìn Cố Bắc Chu cố bày ra vẻ người lớn rồi dạy đời tôi nữa.
Cũng không còn ai như bố Cố dùng tre đan đủ loại đồ chơi để dỗ tôi vui nữa.
Lòng tôi như bị hổng một cái lỗ, dù đổ bao nhiêu vàng bạc vào cũng không thể lấp đầy.
Tôi nghĩ, mình nên tử tế từ biệt họ một cái.
Nhưng kỳ lạ là hôm nay sân nhà họ Cố vắng tanh, không một bóng người.
Ngay cả mẹ Cố vốn chưa bao giờ bước ra ngoài cổng, hôm nay cũng không ở nhà.
"Hệ thống, nhàhọ Cố đi đâu rồi?"
"Tôi không muốn lên núi sớm, tôi muốn chờ họ."
"Hệ thống, hệ thống?"
Sao đến hệ thống cũng mất tín hiệu?
Tôi đứng dậy định ra ngoài tìm người nhà họ Cố, thì đầu óc bỗng vang lên một tiếng hét điên loạn.
"Aaaaaaa!"
"Aaaaaaa!"
Tôi cố nén nhịp tim đang đập loạn lên, mãi mới hoàn hồn.
"Hệ thống, mày điên à, suýt nữa làm tao sợ chết luôn."
Giọng điện tử lạnh băng lần đầu tiên mang cảm xúc của con người:
"Vãi chưởng, vãi chưởng, vãi chưởng!"
"Cố Bắc Chu giết nữ chính rồi!"
"Bố mẹ chồng cô giết nữ phụ rồi!"
"Aaaaaaa!"
"Toi rồi, toi rồi, toi rồi!"
Hả?
Ơ kìa…
13.
Tôi nghĩ hệ thống chắc điên rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!