Tính ra thì chỉ còn một tháng nữa là hoàn thành nhiệm vụ.
Tôi đang ra sức bổ củi.
Một nhát, hai nhát, ba nhát...
Trời lạnh cóng, vậy mà trán đã lấm tấm mồ hôi.
Cái cuộc sống cơ cực này, tôi thật sự chịu hết nổi rồi!!!
Nhớ lại chuyện xuyên không năm năm trước.
Một vụ tai nạn xe, quăng tôi từ thời hiện đại phồn hoa sang cái vương triều cổ đại chim không thèm ị này.
May mà ông trời còn thương, gắn cho tôi một cái hệ thống.
Hệ thống nói, tôi đang ở trong thế giới của một cuốn tiểu thuyết.
Tôi chính là vợ trước lót đường của nam chính, phải cần mẫn chịu thương chịu khó hầu hạ cả nhà anh ta.
Chờ đến khi nam chính đỗ Trạng nguyên, gặp tiểu thư nhà hầu môn là nữ chính, hai người vừa gặp đã yêu.
Nam chính tuy động lòng, nhưng cảm kích bao năm tôi tần tảo vì gia đình, không nỡ bỏ vợ lấy người khác.
Không ngờ nữ phụ phản diện cũng để ý đến anh ta, hơn nữa còn lợi dụng quyền thế, sai sơn tặc bắt cóc tôi đi.
Thế là tôi bị sơn tặc làm nhục, chọn cách gieo mình xuống vách núi mà chết.
Nam chính lầm tưởng tất cả đều do nữ chính ra tay, thế là anh ta cưới nữ chính, mở ra một giai đoạn yên hận ngược đãi chính hiệu.
Anh ta vừa ghét vừa yêu cô, làm tổn thương cô rồi lại xót thương.
Hành hạ cô rồi lại bồi thường.
Ép cô đẻ hết đứa này đến đứa khác, nhưng cứ cô mang thai là anh ta lại rước thêm cô hầu này tới tiểu thiếp kia.
Anh ta leo lên cao nhờ thế lực nhà cô, đến khi đạt địa vị rồi thì bày mưu khiến cả nhà cô bị tru di.
Cô chịu đủ đau khổ rồi giả chết trốn đi.
Cô chạy, anh ta đuổi, cô mọc cánh cũng khó thoát.
Cuối cùng hiểu lầm được giải trừ, nữ phụ nhận báo ứng, nam nữ chính hạnh phúc bên nhau.
Còn tôi — mụ vợ trước xui xẻo chết sớm — sau khi chết lại còn phải làm chất xúc tác cho mối tình của bọn họ.
Vừa làm sâu thêm tình cảm yêu hận, vừa khơi dậy ghen tuông oán hận của nữ chính.
Thật là vất vả biết bao, đáng thương mà cũng đáng khen.
2.
"Chị dâu!"
"Sao chị lại lén ra bổ củi nữa vậy, em đã nói rồi mà, cứ để việc gánh nước chặt củi cho em và anh làm là được."
Thiếu niên mày thanh mắt tú, mặt lạnh như tiền, giật phắt cái rìu trên tay tôi.
Tuy giọng nghiêm nghị, nhưng đôi mắt đen láy lại đầy ắp sự quan tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!