Chúng hòa thượng và thị vệ xung quanh tạm thời chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy hòa thượng giả đó lộ tóc ở sau gáy, chưa kịp đứng vững liền ngã vào lòng Nhiếp chính vương điện hạ, đã thế còn nhảy ra lời3thoại nhục dục thế kia nữa. Ngực to, còn sờ mó. Rồi còn to gan tày trời giáng cho Nhiếp chính vương điện hạ một bạt tai!
Mà Nhiếp chính vương điện hạ có vẻ như bị tức giận, vì thể rút tay về khiển y ngã xuống đất.
Bọn họ nhìn nhau nghĩ xem nên làm thế nào. Nhiếp chính vương điện hạ không mở lời, nên họ cũng chỉ có thể im lặng quỳ, không thể lao9lên bắt cái tên hòa thượng giả lai lịch bất minh, đại nghịch bất đạo, mạo phạm Nhiếp chính vương kia được.
Nhiếp chính vương điện hạ có phần tức giận, theo tính khí của hắn, bao nhiêu năm qua chưa từng đỡ ai, ấy vậy mà lần này hắn đỡ người khác lại gặp phải tình cảnh này, suýt thì ăn ngay một bạt tai! Lạc Tử Dạ này không biết là tính cách nóng nảy hay4là không biết tốt xấu. Nhưng con ngươi ma mị của hắn chợt chăm chú, nghiền ngẫm nhìn về phía nàng. Bộ ngực đó có vẻ như không giống với những người đàn ông bình thường lắm!
Lạc Tử Dạ ngã dưới đất, trong lòng cảm thấy chột dạ. Thứ nhất, bị sờ vào thì khả năng bị lộ rất cao. Thứ hai, cú bạt tai vừa rồi là phản ứng quá dữ dội, rất dễ khiến người khác phát hiện ra vấn đề. Nàng chưa kịp đứng dậy, đã cảm nhận được ánh mắt nghiền ngẫm của hắn chiếu thẳng vào người mình. Trong lòng nàng thấy chột dạ, mồ hôi lạnh sau gáy ứa ra, chầm chậm bò dậy, vừa đứng vững, quả nhiên hắn mở miệng hỏi: "Thái tử chắc chắn thứ đó của mình là cơ ngực sao?" Giọng nói quyến rũ lạnh lùng, vẫn khiến người ta run sợ như xưa, giờ phút này đem theo vài phần nghi hoặc. Hiển nhiên, bởi vì bao năm qua Nhiếp chính vương điện hạ không gần nữ sắc, lại thêm vào trước đó đã xác nhận được yết hầu của Lạc Tử Dạ nên không liên tưởng đến vấn đề giới tính.
Nhưng, cơ ngực hắn cũng có, cũng rất nở nang trở nên rắn chắc. Còn Lạc Tử Dạ, mặc dù cũng chắc tay nhưng theo cảm nhận của lòng bàn tay mình, hắn lại cảm thấy cảm xúc đó rất mềm mại. Mà cảm giác rắn chắc lúc đầu hắn sờ vào, là bởi vì Lạc Tử Dạ bó ngực. Bó vải rất chặt nên mới có cảm giác như thế.
Lạc Tử Dạ nghe xong, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, ngẩng đầu định nói gì đó. Nhưng lúc này, cảm giác thầy Hiến Thương Dật Phong, Minh Dận Thanh đang tò mò đi tới. Long Ngạo Địch phụ trách sự an toàn của quốc tự, cũng nghe nói có người lại lịch bất minh lẻn vào, còn suýt đánh Nhiếp chính vương, lúc này cũng dẫn người xông vào! Sau khi Hiên Thương Dật Phong và Minh Dận Thanh đi đến đây, nhìn thấy Lạc Tử Dạ đóng giả hòa thượng thì bỗng nhiên im lặng.
Cuối cùng là Hiến Thương Dật Phong cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân thoáng qua. Giọng điệu ấm áp nói: "Thái tử vẫn đi vào sao?"
"Đúng thế!" Lạc Tử Dạ nước mắt lưng tròng nhìn hắt gật đầu. Hiên Thương Dật Phong co rút khóe miệng, mặc dù Lạc Tử Dạ thấp hơn hắn, nhưng ít nhiều cũng là đàn ông con trai. Mắt long lanh nhìn hắn gật đầu thế kia thì thật là... khụ khụ...
Còn Long Ngao Địch, sau khi dẫn binh lính vào, phát hiện "Người lại lịch bất minh, nghi là thích khách" chính là nàng, giờ phút đó cũng co rút khóe miệng. Dù Nhiếp chính vượng không cho Thái tử vào, thì hắn cũng không cần phải lén lút vào chứ? Mặc dù có rất nhiều người muốn tìm long mạch, nhưng với cái vẻ không có chí tiến thủ thường ngày của Thái tử, cần long mạch làm gì? Để làm gì? Còn phải đóng giả hòa thượng, đúng là cực khổ quá rồi!
Vì thế lúc này, Lạc Tử Dạ đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Nhiếp chính vương điện hạ quét mắt nhìn, hắn đương nhiên hiểu "Sủng vật" của mình đều tơ tưởng ngấp nghé rất nhiều mỹ nam ở đây. Động tĩnh lúc này thu hút nhiều người tới, đương nhiên cũng khiến hắn cảm thấy không vui!
Dưới cảm xúc không vui đó, hắn chậm rãi nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế tức giận. Một lúc sau mới mở mắt, lạnh lùng hỏi lại lần nữa: "Thái tử, người xác định đó là cơ ngực sao?"
Tình cảnh này vừa xuất hiện, Diễm Liệt đằng xa chợt giật mình sợ hãi. Dựa vào tính cách và thực lực của Vương, đương nhiên là phải cố gắng kiềm chế tức giận mọi lúc mọi nơi, giảm tần suất trừng phạt người khác. Nhưng người có thể khiến Vương hở một chút là phải kiềm chế tức giận, tới tận hôm nay vẫn chưa ra tay đập chết, thì Thái tử đúng là ngoại lệ đầu tiên. Xem ra giữa Vương với Thái tử, đúng là có gì đó khác lạ!
Câu hỏi này của hắn làm ba mỹ nam khác cùng lúc quay đầu, cau mày nhìn Lạc Tử Dạ. Thực ra bọn họ không rõ Phượng Vô Trù hỏi gì, nhưng có thể đoán được đại khái. Cơ ngực gì đó đương nhiên là ngực!
Vì thế ánh mắt của mấy người họ không hẹn mà cùng nhìn về phía ngực của Lạc Tử Dạ. Sau một ngồi nghiền ngẫm quan sát, phát hiện ra những chỗ khác của Thái tử không khác so với đàn ông bình thường. Nhưng phần ngực có vẻ như hơi lỗi hơn so với đàn ông bình thường một chút, đương nhiên chỉ hơi lồi ra một tí tẹo, nên nhìn qua không rõ ràng lắm. Nếu Phượng Vô Trù không hỏi, họ vốn chẳng bao giờ chú ý tới khác biệt nho nhỏ này!
Thấy nếu cứ tiếp tục bị nhìn chằm chằm như thế này, nói không chừng sẽ bị lộ mất, Lạc Tử Dạ hơi hoảng, nhớ tới lần trước quét vôi ở phủ Nhiếp chính vương, qua lớp áo lót lờ mờ có thể thấy được cơ ngực của Phượng Vô Trù. Đối với người có cơ ngực, nếu phân tích với hắn đó là cơ ngực của mình thì không đáng tin lắm, cũng không phải cách thông minh.
Vì thế, sau khi đôi mắt nàng đảo vài vòng, nheo mắt nhìn phía bên cạnh có một cái cây cổ thụ. Nàng bèn âu sầu đi tới, đặt mông ngồi xuống, dựa vào cây!
Sau đó, mặt đầy tủi hờn ngồi bó gối, bắt đầu khóc đến vỗ ngực dậm chân, sau khi khóc vài tiếng xong lại bắt đầu cuộn người lại, co giật: "Được rồi! Được rồi! Chẳng phải gần đây gia chỉ ăn nhiều một chút mà không giảm cân, béo thêm tí mỡ thôi sao? Ngươi nhất định phải bắt gia thừa nhận trước ngực là mỡ chứ không phải cơ à? Hu hu hu hu... tâm địa độc ác... hu hu hu hu... ngươi là đồ vô nhân tính... hu hu hu..."
Sau khi nàng vừa khóc đau thương, vừa la hét với hắn xong, còn kiếm một cành cây ngồi vẽ vòng tròn trên đất. Bộ dạng nhìn vô cùng đáng thương...
"..." Nhất thời, chúng mỹ nam không biết nói gì.
Thứ lỗi cho họ thực sự không thể tiếp nhận được cảnh tượng một người đàn ông cứ thế ôm gối khóc lóc trước mặt bao nhiêu người. Cảnh tượng nhức mắt thế này thật đúng là...
Phượng Vô Trù nghe xong cũng co giật khóe miệng! Nếp nhăn trên trán nhíu chặt lại, đưa tay lên xoa mi tâm cho giãn ra, lúc này hắn vô cùng bất lực và không còn lại gì để nói với Lạc Tử Dạ. Sau khi day mi tâm, hắn mới cúi đầu nhìn Lạc Tử Dạ, cảm giác vừa rồi rất không bình thường. Bây giờ hắn chợt cảm thấy tò mò, người bé nhỏ như Lạc Tử Dạ phải có bao nhiêu thịt mỡ mới có thể làm cho mỡ ở ngực nhiều đến thế!
Lạc Tử Dạ ngồi đó khóc, thực ra đau lòng thật. Nàng luôn cố gắng xây dựng mình thành một vai vô cùng đàn ông, nhưng lúc này vì chuyện cơ ngực nực cười kia mà nàng không thể không biến mình thành một tên ẻo lả, đúng là đau lòng... hu huuu... mới nghĩ thế, từ khóc giả mà thành khóc thật luôn.
Thấy nàng khóc thật, khóe mắt của những người xung quanh cũng chợt co giật. Dù sao hôm nay, tất cả mọi chuyện ở quốc tự đều do Phượng Vô Trù làm chủ, vì thế Long Ngạo Địch quay sang nhìn Phượng Vô Trù, ánh mắt dò hỏi có cần phải đuối Thái tử tự dưng xông vào làm loạn ra ngoài không! Nàng khóc thành bộ dạng đó khiến người khác không dám nhìn thẳng, Phượng Vô Trù rất muốn sai người đuổi nàng ra ngoài! Nhưng lúc đó, bên ngoài cửa lớn của quốc tự vang lên những tiếng ồn ào.
Long Ngạo Địch nhìn sang, không vui hỏi: "Chuyện gì vậy?" Lời nói của hắn vừa dứt, đã có người lập tức chạy ra kiểm tra.
Một lúc sau, người ra kiểm tra chạy vào bẩm báo: "Khởi bẩm tướng quân, là Tiểu Minh Tử của phủ Thái tử. Gã nói Thái tử vào quốc tự, cho nên muốn cùng vào để hầu hạ!"
Lạc Tử Dạ nghe xong, thật muốn cho Tiểu Minh Tử cơ trí một like! Lúc này gã làm ổn trước cửa, bao nhiêu bách tính đang đứng xem như thế. Cho dù Phượng Vô Trù là Nhiếp chính vương, nhưng mình là Thái tử một nước, cho nên cũng không dễ dàng đuổi nàng ra khỏi trước mặt nhiều bách tính như vậy được.
Long Ngạo Địch nhìn Phượng Vô Trù chờ chỉ thị.
Nhiếp chính vương nhìn hồi lâu, cuối cùng đưa tay lên day mi tâm, cảm thấy vô cùng phiền phức. Hắn cảm thấy nếu đuổi Lạc Tử Dạ ra ngoài, chỉ e chẳng mấy chốc y lại xông vào. Vì thế dứt khoát trầm giọng nói: "Để Tiểu Minh Tử vào!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!