Có người thử nhắc nhở nàng: "Thái tử, Vĩnh Định thân vương đang ở bên phải của người, không, bên trái! Lùi về sau một chút, đúng rồi, chính là chỗ đó! Ôi! Không phải, người bơi qua rồi..."
Hiển nhiên, lúc này tất cả mọi người đều nghĩ vừa rồi Lạc Tử Dạ nhảy xuống nước là vì muốn cứu Vĩnh Định thân vương. Hơn nữa, Thái tử còn định làm cho tình địch của mình hiểu khoảng cách về thực lực giữa hai người họ,2vả lại sau khi cứu xong, đối với người có ân cứu mạng của mình, tình địch đương nhiên sẽ không tiện tranh giành người với nàng rồi! Mọi người đều tưởng như thế!
Nhưng Lạc Tử Dạ dường như hoàn toàn không phát hiện ra, mà còn nói với Vĩnh Định thân vương đang ngụp lặn giữa sông: "Nhìn này! Ngài nhìn ta này! Bơi khỏe thế này cơ mà!"
Tất cả những người vây xem: "..." Là bọn họ nghe nhẩm, hay là thế nào ấy6nhỉ?
Dáng bơi của Thái tử, đúng là tràn đầy sinh lực. Nhưng lúc này không phải nên cứu người trước sao? Hơn nữa nếu họ không nhầm thì Vĩnh Định thân vương còn là hoàng thúc của Thái tử. Biểu cảm bây giờ của Thái tử, rốt cuộc là kiểu quần quà gì vậy?
Vĩnh định thân vương trợn trắng mắt, giơ tay cầu cứu Lạc Tử Dạ, cao giọng nói: "Cứu... cứu với... ục... cứu với..."
Ông ta cũng tưởng chắc là Lạc Tử Dạ không phát3hiện ra phương hướng của ông ta, vì thế mới bơi qua lại hai bên như thế. Cho nên ông ta cố gắng giơ tay ra, cố gắng ngụp lặn trong nước. Cố tình tạo ra bọt nước để thu hút sự chú ý của Lạc Tử Da...
Nhưng ông ta cố gắng một hồi lâu mà Lạc Tử Dạ dường như vẫn không nhìn thấy ông ta. Lại bơi qua trước mặt ông ta, nói: "Nhìn thấy chưa? Người biết bơi đều như ta đây này.9Rơi xuống nước còn không hề giảm phong độ, tự thể bơi vẫn có thể tiêu sái như thế này này!"
Nàng nói xong cầu đó rồi lại bơi qua trước mặt Vĩnh Định thân vương.
Vĩnh Định thân vương nghẹn một ngụm máu trong cổ họng, nhìn thấy tự thể bơi của Lạc Tử Dạ trước mặt ông ta, đúng là nàng rất tiêu sái, vừa bơi qua bơi lại, vừa ngẩng trán của mình lên khỏi dòng chảy, khiến cho dòng chảy tạo thành độ cong4tuyệt đẹp trượt từ trên mặt nàng xuống, hình ảnh và tư thế vô cùng hoàn mỹ! Nhưng... nhưng con mẹ nó chứ, lẽ nào y xuống nước không phải để cứu người sao?
"Thái tử... ặc ặc... Thái tử, ngươi thật sự là xuống để cứu ta sao?" Ông ta vừa hỏi câu này, một ngụm nước liền sặc lên tận mũi ông ta. Sắc đến mức nước mắt nước mũi chảy cả ra, hai tay vùng vẫy trong nước lâu dần cũng mất sức! Lạc Tử Dạ ở đó nhìn ông ta một cách bình thản, thấy ông ta cứ tiếp tục quẫy đạp thể này chắc sẽ thật sự bị chết chìm, nàng mới ngẩn người ra rồi chợt dừng lại, cách Vĩnh Định thân vương một mét, bình thản bơi tại chỗ.
Lúc này, tất cả những người trên bờ đều chờ đợi câu trả lời của Lạc Tử Dạ, bởi vì họ cũng đang vô cùng hoài nghi, Lạc Tử Dạ nhảy xuống nước thực sự là vì cứu người sao?
Doanh Tần, mỹ nam trên bệ cửa sổ cũng khẽ nheo đôi mắt hoa đào quyến rũ lại, tạo thành đường cong vô cùng quyến rũ, nhìn Lạc Tử Dạ dưới nước, trong lòng hắn cũng hơi tò mò. Trong đầu chợt hiện lên câu hỏi vừa rồi Lạc Tử Dạ hỏi trước khi nhảy xuống, "Tình địch rơi xuống nước, lại còn không biết bơi, ngươi nghĩ ta sẽ làm gì?"
Ban đầu, câu hỏi này hắn ta nghe xong cũng không cảm thấy gì. Nhưng bây giờ, xem tình hình này, lại nhớ đến câu nói đó, làm người ta cảm thấy thật thú vị. Tình địch rơi xuống nước, rốt cuộc Lạc Tử Dạ muốn làm gì? Sau khi nàng ngơ ngác dừng lại, bèn ngẩng đầu nhìn hắn ta, khuôn mặt khó hiểu, đem theo cả sự nghi hoặc một cách nghiêm trọng: "What? Ngươi tưởng ta xuống để cứu ngươi sao?"
"Bịch!" Có tiếng người trên bờ sông bị ngã vang lên. Không phải cứu người thì nửa đêm nhảy xuống sông làm gì, Thái tử không thấy lạnh sao? Còn nữa Thái tử à, nếu không phải cứu người thì ngài nhảy xuống làm gì?
Nàng vừa nói xong, Vĩnh Định thân vương lại sặc một ngụm nước, không ngẩng được cằm khỏi mặt nước để trả lời câu hỏi. Nàng hỏi Vĩnh Định thân vương xong, lại quay về hỏi những người đứng bên bờ sông: "Nếu tình địch của các ngươi rơi xuống nước, các ngươi có cứu hắn không?" Những người đứng trên bờ nhìn nhau, phần lớn đều thầm nghĩ trong lòng... chà, nếu như tình địch rơi xuống nước, tốt nhất là họ sẽ giả vờ như không nhìn thấy, cứ thế lặng lẽ đi qua thôi. Đúng rồi!
Nhưng biểu hiện của Thái tử là y đã nhìn thấy rồi, vậy bây giờ rốt cuộc là y muốn làm gì?
"Phù... Nếu người xuống đây không phải để cứu ta... ặc... ặc... thì người nhảy xuống đây làm gì?" Vĩnh Định thân vương tức đến hoa cả mắt, vành mắt đỏ lừ, trợn lên nhìn nàng. Trong lòng ông ta cảm thấy đây là trò đùa của Lạc Tử Dạ, mình đường đường là thân vương, là hoàng thúc của y, vậy mà y lại thấy chết không cứu, nếu truyền ra ngoài chắc chắn y sẽ bị tông thất trừng trị!
Do vậy ông ta thấy, cùng lắm là do thù hận giữa tình địch với nhau mà Lạc Tử Dạ cổ tình bơi hai bên qua lại, bắt ông ta uống thêm mấy ngụm nước thôi! Nhưng ông ta không ngờ, y nhảy xuống bơi cả nửa ngày mà vẫn chưa có dấu hiệu muốn cứu mình!
Lạc Tử Dạ lại tiếp tục tiêu sái đạp nước vài cái, rồi nói: "Ta đương nhiên là vì muốn thưởng thức dáng vẻ vật lộn của ngươi, tiện thể cho người thấy sự tiêu sái anh tuấn của ta! Ngươi cũng cảm thấy dáng bơi của ta rất ngầu đúng không?" "Phì..." Doanh Tần ở bệ cửa sổ, không cẩn thận phun ngụm rượu ngâm trong mồm ra. Theo đó là một tràng cười khẽ, đôi mắt hoa đào như mang sắc xuân lay động, bất giác thu hút người khác.
Hắn thản nhiên liếc mắt về phía Lạc Tử Dạ, theo hắn thấy, thì Lạc Tử Dạ không chỉ đang thưởng thức và khoe khoang, chủ yếu là muốn chọc tức Vĩnh Định thân vương mới đúng.
Vậy, Lạc Tử Dạ làm như thế vì mục đích gì? Hắn không tin tất cả là vì hắn.
"Phì..." Sặc cùng với Doanh Tần còn có Vĩnh Định thân vương, ông ta cảm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn vị tanh ngọt. Đến mức vừa rồi ông ta cũng không phân biệt được thứ mình phun ra là nước sông hay là máu tươi bị Lạc Tử Dạ chọc tức nên bị nghẹn ở cổ họng nữa!
Đến lúc này, những người xem xung quanh cũng hiểu được Lạc Tử Dạ thực sự sẽ không cứu người rồi. Tú bà của Tương Tư môn đương nhiên không thể để một thân vương chết ở chỗ của họ, vì thế bà ta vội vàng vẫy tay, gào thét bốn phía nói: "Mau! Mấy người các ngươi mau xuống cứu Vĩnh Định thân vương!"
Tuy là tất cả bọn họ đều nghe thấy Lạc Tử Dạ nói rằng "Tất cả không cần xuống, tình địch rơi xuống nước đương nhiên để ông đây xuống rồi!", nhưng thực sự là họ đều tưởng nàng sẽ cứu người nên không một ai động đậy. Nào ngờ nàng xuống chỉ để chơi đùa! Chơi đùa thì thôi đi, đã không cứu người ta thì chớ, lại còn chọc người ta tức chết!
"Tùm tùm!"
"Tìm tùm!"
Đám tạp dịch trong thanh lâu nhảy xuống theo chỉ thị của mụ tú bà kèm theo mấy tiếng tùm tùm, bơi đến chỗ Vĩnh Định thân vương đang ở giữa dòng.
Kết cục của câu chuyện, vào lúc Vĩnh Định thân vương dở sống dở chết, cuối cùng cũng đã được người của thanh lâu thành công cứu lên. Sau khi bọn họ cứu Vĩnh Định thân vương lên bờ, Lạc Tử Dạ cũng bơi lên. Họ còn đưa cho Lạc Tử Dạ một chiếc khăn lớn để quấn lấy người, tránh bị cảm lạnh. Nàng hắt hơi một cái, sau đó bình tĩnh lau nước trên người.
Nàng cau mày nhìn Vĩnh Định thân vương đang dở sống dở chết vừa mới được người khác cứu lên, mỉa mai: "Xin chào tình địch! Tình địch còn muốn xuống bơi không? Ta đi cùng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!