"Hoàng Thượng! Nô tài tuân chỉ!" Tiểu Lâm Tử lĩnh mệnh, sau đó bắt đầu nói: "Phía Nam Ngự thư phòng là cung Phượng Ly, phía tây là điện Dưỡng Tâm, phía Bắc là Kiền Thanh các, phía đông là cung Cam Lộ. Đông, Tây, Nam, Bắc bốn phía đều có cung điện san sát nhau, cho nên, Ngự thư phòng và điện Dưỡng Tâm là hai nơi duy nhất trong Hoàng cung không hề có gió vào mùa thu và mùa đông!"
"Tô Cẩm Bình, ngươi nghe rõ chưa?" Giọng nói kia giống như vọng từ hầm băng ra vậy.
"Hoàng thượng, nô tỳ lớn..."
"Có phải ngươi lại định nói ngươi lớn tuổi rồi, nên cảm nhận sai không? Vậy nếu là cảm nhận sai, trời không có gió, các ngươi cũng thật sự chăm chỉ quét sân, thì đám lá rụng đầy sân này là từ đâu ra?" Hắn thật sự muốn chơi đến cùng với cô nàng chết tiệt này! Hắn không tin hắn đường đường là Hoàng đế của Đông Lăng, mà khi đối mặt với cô nàng chết tiệt này, hắn lại chỉ có thể cam chịu, cam chịu, rồi lại cam chịu!
Tiểu cung nữ kia vừa nghe hắn nói vậy, liền sợ đến mức phát khóc! Nếu chỉ là lười biếng không làm việc, theo quy củ trong cung thì nặng nhất cũng chỉ bị kéo xuống đánh bốn mươi trượng, dưỡng bệnh hai ba tháng là ổn thôi. Nhưng Tô Cẩm Bình này lại chọc giận Hoàng thượng, chỉ e rằng chờ bọn họ ở phía trước tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản là bốn mươi trượng!
Tô Cẩm Bình nghe hắn nói vậy lại không hề biến sắc, thậm chí, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia lại đầy vẻ "đã tiên đoán trước rồi". Nàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú vô song của hắn nói: "Hoàng thượng, vừa rồi thật sự có gió mà! Nô tỳ vốn là người thật thà, chưa bao giờ dối gạt người khác!"
Hoàng Phủ Hoài Hàn nghiêm mặt, bước thêm vài bước, cúi thân hình cao quý của mình, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy ngươi thử nói trẫm nghe xem, bốn phương tám hướng đều có cung điện vây kín, hôm nay trước cửa Ngự thư phòng này, có cơn gió nào có thể thổi được vào?"
Cô nàng nào đó nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím đậm của hắn, chớp chớp mắt vài cái, sau đó cười hì hì nói: "Khởi bẩm Hoàng thượng, vì hôm nay gió thổi trên dưới ạ!"
"Rầm! Rầm! Rầm!" Xung quanh vang lên tiếng đám hạ nhân ngã nhào xuống đất. Bước chân Thượng Quan Cẩn Duệ cũng lảo đảo theo...
Hoàng Phủ Hoài Hàn suýt ngồi bệt xuống đất! Gió thổi trên dưới à??!!! "Tô Cẩm Bình!!!"
"Có nô tỳ!" Nàng cúi đầu, vẻ mặt rất đắc ý.
Nhìn dáng vẻ hớn ha hớn hở của nàng, Hoàng Phủ Hoài Hàn càng thêm giận dữ: "Trẫm chỉ nghe có gió Đông, Tây, Nam, Bắc, Đông Nam, Đông Bắc, Tây Nam, Tây Bắc. Chỉ có gió trên dưới là chưa từng nghe bao giờ! Ngươi coi trẫm là tên ngốc sao?"
"Hoàng thượng, thế gian rộng lớn biết chừng nào. Chuyện mà ngài chưa từng nghe thấy, cũng không có nghĩa là chúng không tồn tại." Cô nàng nào đó còn bày ra vẻ mặt rất chân thật.
Hoàng Phủ Hoài Hàn hít sâu vài hơi, cố gắng kiềm chế cảm giác muốn bổ một chưởng chết tươi cô nàng chết tiệt này, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Được! Được lắm! Vậy chi bằng ngươi tới giải thích cho trẫm nghe, gió trên dưới này sẽ thổi thế nào?"
"Điều này không phải rất đơn giản sao ạ? Bốn phương tám hướng xung quanh Ngự thư phòng đều bị bịt kín, không thể nào có tám loại gió mà ngài vừa nói kia. Nhưng bên trên không có gì ngăn cả, cho nên, gió kia mới thổi từ trên xuống dưới, chạm tới sàn nhà kiên cố này, lại bắn thẳng ngược lên trên. Đây không phải là gió trên dưới hay sao ạ?" Cô nàng nào đó nói xong, còn làm động tác bắn thẳng về phía trước, suýt nữa đập vào mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Vị Hoàng đế nào đó nghiến chặt răng, chỉ hận không thể lôi cô nàng chết tiệt này ra mà thiên đao vạn quả! Hắn hừ lạnh một tiếng: "Sao trẫm sống bao nhiêu năm như vậy, cho tới giờ cũng không phát hiện ra loại gió trên dưới này, thế mà ngươi lại gặp được?"
"Ôi chao, đó là vì Hoàng thượng quá bận... chính sự, cho nên, kiến thức hạn hẹp. Chẳng phải hôm nay nô tỳ đã nói cho ngài biết rồi đấy thôi? Ngài không cần phải quá cảm kích, nô tỳ thực sự tình nguyện giải thích tường tận cho ngài những chuyện ngài không biết. Nhưng nếu ngài thực sự thấy cảm kích, phi thường cảm kích, đặc biệt cảm kích, thì có thể thưởng cho nô tỳ một ít bạc cũng được!" Cô nàng nào đó lộ ra nụ cười bỉ ổi, trâng tráo bày tỏ ý kiến của mình.
Lần đầu tiên trong đời, Hoàng Phủ Hoài Hàn có cảm giác bất lực! Dường như nói bất cứ chuyện gì với cô nàng này, thì nàng cũng luôn là người có lý vậy!
Hắn nhìn đám thị vệ phía sau nàng, đứng lên, đôi môi mỏng lạnh như băng cong lên hỏi: "Tô Cẩm Bình, ngươi có biết tội khi quân sẽ bị xử thế nào không?"
"Mất đầu ạ?" Nàng run rẩy hỏi.
"Nhẹ, thì mất đầu, nặng thì giết hết cả họ, tịch thu tài sản!" Hắn lạnh lùng nhắc nhở cô nàng không biết điều này.
"Hoàng thượng, nô tỳ biết rồi!" Tô Cẩm Bình cúi đầu, lại quay về thái độ không sao cả như cũ. Không sao, vỏ quýt dầy có móng tay nhọn!
"Vậy ngươi vẫn kiên quyết nói lúc ấy ngươi đang quét rác, thì ở đây có gió trên dưới sao?" Giọng nói lạnh lẽo khiến người ta run sợ.
Trong lòng nàng bỗng hơi lo lắng một chút, khẽ nuốt nước miếng: "Nô tỳ kiên quyết!" Dù sao hắn cũng đâu có nhìn thấy.
"Vậy sao?" Giọng điệu rất nhẹ nhàng, còn mang theo chút thương hại! Nếu hôm nay hắn không giáo huấn cô nàng này một chút, thì hắn sẽ không phải là Hoàng Phủ Hoài Hàn!
Thượng Quan Cẩn Duệ hơi nhíu mày, trong mắt có chút lo lắng.
"Các ngươi nói cho trẫm nghe, hôm nay ở đây có chuyện gì xảy ra? Nếu có một chữ dối lừa trẫm, chém cả họ, tịch thu tài sản!" Đôi mắt màu tím đậm quét về phía đám hạ nhân và thị vệ xung quanh.
Thời khắc này, ả cung nữ đã từng bị Tô Cẩm Bình đánh vội vàng đứng ra, quỳ xuống trước mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn: "Khởi bẩm Hoàng thượng, Tô Cẩm Bình kia thường xuyên lười biếng trốn việc. Từ sáng sớm nay đã kéo con nhóc kia ngồi trên lan can nói chuyện phiếm, nói đến tận khi ngài tới mới nhảy xuống giả vờ giả vịt, mấy ngày trước nàng ta cũng thường xuyên như vậy.
Lần trước nô tỳ nhắc nàng, nàng còn tát nô tỳ một cái!"
Mấy lời này của ả khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn chợt nhớ lại hôm đó, khi hắn quay về Ngự thư phòng, cung nữ này dường như cũng muốn nói gì nhưng lại bị Tiểu Lâm Tử ngắt lời. Khóe miệng hắn khẽ cong lên, hắn biết ngay cô nàng này sẽ không ngoan ngoãn quét sân như vậy mà!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!